HÀNH TRÌNH ĐÔNG ÂU… MỘT CHUYẾN ĐI KHÔNG HẸN NGÀY TRỞ LẠI !

 12832347_1610961259143354_1957946660963411228_n

Sau mấy ngày đi tàu điện “trật duột” để đến nhiều bến ga lạ hoắc thuộc các nước Đông Âu cũ, mệt lã người. (nếu các bạn nào ở Bulgaria, Romania, Hungaria, Tiệp Khắc, Poland chắc biết người dân ở đó “không màn” đến học English, nên hành trình “lang thang một mình” tự kiếm nơi chốn để đi để đến là cả một vấn đề)… nhưng, rồi cũng đến gặp được một số anh chị em “trong cuộc chơi” !!!

NTH và nhóm gặp mặt tôi lần đầu mà cứ ngỡ họ đã quen với mình từ ngàn năm trước. Tay bắt mặt mừng một cách chân tình. Cả bọn ăn bữa cơm đạm bạc, đạm bạc đến độ tôi không thể tưởng nhóm bạn này đang sống ở “hải ngoại”… Bữa cơm canh cà cũng xong với ly trà ngó sen thâm tình. Em NLL đã đưa cho tôi đọc một bài viết của DTH, bài viết không quá 1000 chữ, nhưng rất xúc tích và chia sẻ được ít nhiều cho “chuyện chung”…

12791010_1610961282476685_4358790718868184898_nCHỦ NGHĨA QUÁI GỞ, LÝ THUYẾT NGU DÂN…

Chiến tranh Việt-Mỹ đã qua, nhưng sau đó không lâu cái tên Việt Nam lại dội lên trên các kênh thông tin quốc tế. Lần này, là một thứ ồn ào dơ dáy. Chẳng còn là người anh hùng bé nhỏ dám đương đầu với đế quốc Mỹ mà là tác giả của Khổ nạn Thuyền nhân. Ở châu Âu, phái đoàn Việt Nam không còn được chào đón bằng cờ và hoa mà bằng cà chua và trứng thối. Tôi nhớ rằng lần đi châu Âu, ông Võ Văn Kiệt đã hứng trọn một quả trứng thối vào giữa mặt còn đến lượt ông Phan Văn Khải thì thoát nạn nhờ sự bố trí, dàn cảnh công phu của cảnh sát Pháp. Sự đời vốn đổi thay như các lớp tuồng. Điều khốn khổ cho người Việt Nam là dường như họ chỉ được biết đến trong các tình huống đau khổ. Kể từ khi làn sóng “Thuyền nhân” dịu đi, Việt Nam gần như chẳng còn gì để nhớ. Cứ nghe đài phương Tây thì biết, người ta chỉ nhắc tới hai từ Việt Nam khi nhắc tới cuộc chiến tranh Việt-Mỹ, bởi rất nhiều trí thức phương Tây, đặc biệt là các văn nghệ sĩ đã tham gia vào phong trào chống chiến tranh và tuổi trẻ của họ gắn bó với những kỷ niệm của một thời sôi động. Tuy nhiên, ngay cả những người kiên nhẫn nhất và hiểu biết Việt Nam nhiều nhất cũng chưa dám quả quyết rằng họ nắm được sự thực về cuộc chiến tranh này. Điều đó, quá khó khăn.

12814734_1610962889143191_1201611828853799012_nMột lần, một nhà văn Pháp hỏi tôi:
– Cái gì tạo nên sức mạnh của chúng mày trong cuộc chiến tranh Việt-Mỹ?
Tôi đáp:
– Một nửa là thói quen của hàng ngàn năm chống xâm lược. Nửa kia là sức mạnh của chủ nghĩa ngu dân.
Anh bạn chưng hửng:
– Mày không đùa đấy chứ? Ai có thể tin nổi một thứ lý thuyết quái gở như thế.
Tôi cười:
– Rất nhiều thứ quái gở ở phương Tây lại là sự thực đơn giản ở phương Đông. Và ngược lại.
Bây giờ, tôi xin giải thích “thứ lý thuyết quái gở” này.

Cuộc chiến tranh Việt-Mỹ được đảng cộng sản phát động với lời tuyên bố: Đánh đuổi quân xâm lược Mỹ.

Năm 1964, tôi mười bẩy tuổi. Vào tuổi ấy, tất thảy thanh niên ở miền Bắc không có quyền nghe đài nước ngoài, không có ti-vi, không có máy quay đĩa, không có bất cứ nguồn thông tin nào ngoài báo chí cộng sản và đài phát thanh trung ương. Lần đầu tiên, tôi được nghe những bài hát nước ngoài là năm tôi mười sáu tuổi. Mùa hè năm 1963, anh họ tôi là phiên dịch tiếng Nga dẫn tôi cùng đứa em trai đến nhà ông chuyên gia mỏ thiếc Tĩnh Túc ở Hà Nội. Ông bà ấy đón tiếp rất tử tế, ngoài việc chiêu đãi bánh ngọt và nước trà chanh, còn mở máy quay đĩa cho chúng tôi nghe. Cảm giác của tôi lúc đó là choáng váng, như muốn chết. Đó là cảm giác thật sự khi con người lạc vào một thế giới mà họ vừa cảm thấy ngây ngất vừa cảm thấy như ngạt thở. Đĩa nhạc đó là của Roberto… (không nhớ họ), một giọng ca Ý tuyệt diệu nhưng chết trẻ. Những bài hát tôi nghe là các bài nổi tiếng cổ truyền: Ave Maria, Santa Lucia, Paloma, Sérénade, Histoire d’amour, Besame Mucho…

12718148_1610961475809999_1194402616677475573_nRa khỏi cửa nhà ông chuyên gia Nga nọ, tôi bước đi loạng choạng. Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng cuộc sống của chúng tôi là cuộc sống của những kẻ bị nhốt dưới hầm. Những bài hát kia là một thứ ánh sáng mà lần đầu tiên tôi được thấy. Ánh sáng đó rọi từ một thế giới khác, hoàn toàn ở bên ngoài chúng tôi. Kể lại chuyện này, để hậu thế nhớ rằng, thời đại của chúng tôi là thời đại của một thứ chủ nghĩa ngu dân triệt để. Một thứ chủ nghĩa ngu dân tàn bạo, nó buộc con người sống như bầy súc vật trong một hàng rào được xây nên bằng đói khát, hà hiếp và tối tăm.

Khi con người bị điều khiển cùng một lần bằng tiếng gào réo của dạ dầy và cái bỏng rát của roi vọt thì họ không thể là người theo nghĩa thực sự.Chủ nghĩa ngu dân là thứ lá chắn mắt ngựa, để con vật chỉ được quyền chạy theo chiều mà ông chủ ra lệnh. Khi tất cả những con ngựa đều chạy theo một hướng, ắt chúng tạo ra sức mạnh của “bầy chiến mã”, nhất là khi, trong máu chúng đã cấy sẵn chất kích thích cổ truyền “chống xâm lăng”.

Với lũ trẻ là chúng tôi thời ấy, danh từ Xâm lăng dùng để chỉ: quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh, và bây giờ là quân Mỹ. Danh từ ấy đồng nghĩa với Tô Định, Mã Viện, Thoát Hoan… Tóm lại, Mỹ là lũ giặc phương Bắc nhưng mũi lõ, mắt xanh, tóc vàng.

Ngôn ngữ vốn là một nhà tù, mà chúng tôi không có điều kiện để tiếp cận với các nguồn thông tin khác, các ngôn ngữ khác, nên hiển nhiên chúng tôi là đám tù binh ngoan ngoãn sống trong nhà tù ấy, đinh ninh rằng mình ra đi là để bảo vệ non sông.

Bởi vì, tổ tiên chúng tôi đã quen chết hàng ngàn năm để chống lại những kẻ thù mạnh hơn họ bội phần, chúng tôi cũng sẵn sàng ra chiến trường chống quân xâm lược Mỹ theo đúng cách thức ấy.

Đó là lý do tôi nói, “sức mạnh của chủ nghĩa ngu dân”.

12814187_1610961142476699_5835214889855423920_nRồi, cũng phải chia tay… tôi vỗ vai và bắt tay từng người, không hứa hẹn ngày gặp lại vì trong mỗi ánh mắt “đã có nhau”. Họ tiễn thôi ra sân ga tàu điện xuyên quốc gia. Trước khi bước lên tàu, thằng em dễ thương (leader) NTH chạy ầm tới ôm tôi thật chặt: “tụi em sẽ rất nhớ anh. Anh về bình an, và tiếp tục “cuộc chơi” anh nhé! Em tin ngày mai (rất gần), ánh bình minh sẽ soi rọi trong từng tâm thức của mỗi một người dân Việt trong và ngoài nước, trong đó chắc hẵn có anh, có em! Và quê hương mình sẽ có một ngày mới thật sự. Em tin điều này đến trong một tương lai rất gần”…

Tôi không nói, chỉ gật đầu như đã có cùng cảm nhận ấy… Tế nhị, tôi âm thầm dúi vào túi thằng em $300 usd và bước đi. Trong gong tàu nhìn ra cửa kiếng, nhóm bạn “gặp lần đầu” vẫn còn đứng đó đưa lên những cánh tay nhỏ vẫy chào… Tôi gật đầu nhẹ, thay lời chia tay!!

Chiếc tàu điện, lăn bánh…

Phan Nguyên Luân

12801158_1610961459143334_4060909734825489369_n

12798975_1610962855809861_649515096780351025_n

This entry was posted in 0 - Uncategorized, 6- Văn Học, Bút Ký, Đôi Điều Chia Sẻ. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s