Gẫy ….cột buồm

Chris Phan's photo.

 

Có một gia đình nọ, người vợ cả không có con nên đành lòng phải đi cưới vợ bé cho chồng mình nhưng với điều kiện là người vợ bé phải ở nhà phía sau. Ông chồng mừng như vớ được vàng. Ban đêm bà vợ cả mắc cái võng ngủ ngay cái cửa ăn thông hai nhà.
Cô vợ bé còn trẻ cũng háo hức được ngủ với chồng mình nhưng đêm đã khuya mà chưa thấy chồng mình xuống nhà bèn nhắn gửi qua câu thơ trong đêm trường khuya khoắc:

Thuyền ơi có nhớ bến không
Bến thì luôn nhớ và mong thuyền về

Ông chồng nằm nhà trên cũng rạo rực lắm và khi nghe hai câu thơ não nuột của bà vợ bé như thế cũng muốn xuống nhà dưới ngủ với bà ta nhưng thấy bà vợ cả nằm trên võng còn thức nên anh không dám xuống và ông ta đành lòng phải trả lời:

Bến ơi thuyền nhớ vô cùng
Dọc đường đồn bót ngại ngùng khó qua

Bà vợ cả quái ác nằm trên võng nghe hai người ở hai đầu trò chuyện với nhau, mỉm cười trong bóng tối bèn trấn an hai người qua câu:

Bót đồn thì mặc bót đồn
Thuế má đóng đủ thuyền qua mặc thuyền

Ông chồng nằm trăn trở mãi sau khi nghe bà vợ cả “đòi đóng thuế ” và cũng vì muốn “tìm của lạ” nên cũng đành chấp nhận “đóng thuế” bà vợ cả cho xong. Sau khi ” đóng thuế ” xong nhưng vì bị “tận thu” nên ông chồng phải đành lòng nhắn gửi cho người vợ mới:

Bến ơi thuyền cũng muốn qua
Thuế má đóng đủ nhưng gãy cha cột buồm

Bà vợ bé: game over

PHAN NGUYÊN LUÂN… sưu tập và thực hiện

Chris Phan's photo.
Chris Phan's photo.
This entry was posted in 6- Văn Học, Chốn Văn Chương. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s