CHUYỆN HỌC ĐƯỜNG DƯỚI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA !!!

fff

Cuối cùng, trong những người đưa tay nhận gánh nặng “gõ đầu trẻ” thì ngoài 20% là đeo đuổi đam mê thật sự (con số này có người còn cho là quá nhiều) thì hết 80% còn lại đa phần vì hoàn cảnh không cho phép hoặc bị ép buộc vào ngành giáo chứ hầu như không nhiều người chọn đó là “nguyện vọng 1”, sự lựa chọn hàng đầu. Dẫu sao thì, cái vòng lấp lánh dành cho nghề giáo vẫn làm choáng mắt nhiều người ngoài cuộc. Nó vẫn là nghề “cao quý nhất trong những nghề cao quý”.

Vì vậy, nó luôn là cái bia hàng đầu cho những “gạch đá” từ miệng đời khi có những thông tin không hay về nền giáo dục Việt Nam đương thời. Sau những sai lầm, mọi người nhìn nhau hỏi: Thực sự thì những giáo viên, những “nông dân trồng người” ngày nay.Những kẻ được ví như những con “chuột chạy cùng sào”, chui vào những lò luyện rồi chui ra bỗng chốc cầm tấm bằng mua vội nghiễm nhiên trở thành những kỹ sư tâm hồn. Họ đã đối xử với nghề giáo như đã gọi nó là nghề “cao quý” chưa? Ðã hết lòng với cái nghiệp mình đã chọn hay chưa? Hay chỉ gọi cho vui vậy thôi? Những lớp học sinh qua tay họ rồi cũng trở thành những con gà công nghiệp, những con “chuột chạy cùng sào”. Học thuộc lòng những cuốn sách giáo khoa, đóng tiền học thêm tích cực. Cuối năm học thuộc bài thi. Rồi lên lớp, ra trường theo chỉ tiêu của trường. Cô đạt điểm thi đua, trò lên lớp, trường nhận bằng khen. Tất cả đều có lợi, và “lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn!”

gggggPhẩm chất nền giáo dục Việt chưa bao giờ bị đánh giá tệ như hiện nay.  Cô giáo thì bị điều đi làm “nhiệm vụ chính trị” trong khi không đủ can đảm từ chối những công việc ngoài khả năng và trách nhiệm thì các cô lấy đâu ra “kinh nghiệm” để dạy học trò mình lòng dũng cảm, chống lại những tiêu cực, bất công xảy ra đầy rẫy giữa xã hội đương thời? Những vụ bạo hành học đường giữa học sinh với nhau hoặc giữa thầy cô với học trò xảy ra như cơm bữa trong sự ngao ngán và thất vọng của các bậc phụ huynh vốn đã quá bận rộn với công việc mưu sinh mà bỏ phế con mình cho nhà trường.

Cả một thế hệ học sinh bị Bộ Giáo Dục mang ra làm chuột bạch không chỉ một lần trong các kỳ thay đổi quy chế thi, cải cách giáo dục không hề được báo trước.  Anh chị học qua đại học cũng “bó tay” với những đề bài của em út còn đang “lẹt đẹt” bậc tiểu học.Gần đây trong bài viết “Những lá đơn/thư mang niềm hy vọng” của tác giả Tưởng Năng Tiến trên Trẻ Magazine có trích dẫn một lá đơn xin thôi học của một em học sinh lớp 10 “vì học hành còn yếu” Thể hiện niềm tin về một thế hệ còn biết tự trọng. Nhưng xin lỗi, với nền tảng giáo dục này, với những mồ hôi nước mắt của cha mẹ đã bỏ ra để chạy chọt cho con mình “còn được đi học” thì ai cho các em “biết tự trọng”? Và sau sự ra đi vì tự trọng của em, thì có ai ăn năn hay chăng? Xin lỗi, tôi tin là không. Bằng chứng là câu chuyện của em bây chừ đã bị cho vào quên lãng.

CHRIS PHAN… thực hiện

 

This entry was posted in 5- Tin Tức, Chuyện Phiếm Thời Sự. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s