BÀI THUỘC LÒNG “BẮT CỌP, GIẾT RUỒI” từ BẮC KINH của NGUYỄN PHÚ TRỌNG …

Những ngày gần đây nghe tiếng đồn gần đồn xa bí thư đảng viên tỉnh ủy này, thủ đô nọ của Việt cộng sẽ thay thế bí thư thành ủy Saigon – Đinh La Thăng (đàn em của Nguyễn Tấn Dũng). Bắt đầu là khuông mặt của một người phụ nữ khá “vạm vỡ”, sau đó thay qua, đổi lại, bây giờ chọn ông Nguyễn Thiện Nhân. Việt cộng luôn là vậy, dương đông kích tây không phải để đối địch hay đối với ngoại bang nào, tất cả cách làm từ bưng bít cho tới tung tin xảo trá, ngụy tạo sự kiền chỉ cốt để “lừa dân và mị dân”…

Ah, vậy tại sao phải truất phế Đinh La Thăng, ít khi thấy bộ chính trị của Việt cộng “thay ngựa giữa dòng”. Nhưng tình hình xáo trộn nội bộ đảng, tranh ăn tham, tranh quyền lợi, tranh quyện lực của cánh “hơi cũ” Nguyễn Tấn Dũng đối với cánh già nua, bám trụ Nguyễn Phú Trọng. Cũng nên nhắc lại, sau khi tranh chức “tổng bí thử đảng” thất bại của Nguyễn Tấn Dũng vào năm ngoái, thì đó cũng là “dấu chấm hết” của Mr. X, vì không ai hiểu cộng sản hơn Nguyễn Tấn Dũng. Một khi thất thế kể như Loại Bỏ, và khi loại bỏ thì đàn em thân tín cũng phải “vứt bỏ”. Đó là chủ trương diệt tận gốc của người Việt cộng, mà Nguyễn Phú Trọng đang thi hành quyết liệt trong gần một năm qua. Chính Nguyễn Phú Trọng cũng đã từng tuyên bố”chức tổng bí thư đảng cộng sản của Việt cộng PHẢI LÀ NGƯỜI MIỀN BẮC”… Có lẽ Nguyễn Tấn Dũng vô tình không để ý câu này với hàm ý gì. Đây có thể là bài thuộc lòng của Nguyễn Phú Trọng được ban lệnh từ thiên triều Bắc Kinh Tập Cập Bình, với cái tên gọi “Đả Hổ Diệt Ruồi”, hay nói nôm na là Bắt Cọp Giết Ruồi…

 (hình: Tân bí thư thành ủy Saigon, Nguyễn Thiện Nhân)

Qua bài nhận định của nhà báo Lữ Giang đăng trên nhiều trang websites hải ngoại khá chi tiết nói về sự đấu đá nội bộ của đảng viên Việt cộng trong bộ chính trị hiện tại: “Sau Đại Hội Đảng khóa X, ngày 27.6.2006 Nguyễn Tấn Dũng được Quốc Hội bầu làm Thủ tướng Chính phủ. Trước đó, từ tháng 9-1997 đến tháng 6-2006, Dũng đã được cử làm Phó Thủ tướng, từng giữ các chức vụ liên quan đến kinh doanh và tài chánh như Chủ tịch Hội đồng Tài chính Tiền tệ Quốc gia; Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về Đổi mới Doanh nghiệp Nhà nước; Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Đầu tư Xây dựng Nhà máy Thủy điện Sơn La, Nhà máy lọc dầu Dung Quất, Cụm Khí – Điện – Đạm Cà Mau, Dự án Liên hợp hóa dầu Nghi Sơn… Từ năm 1998 -1999, Dũng lại được giao kiêm nhiệm vụ Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam – Bí thư Ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước. Do đó Dũng đã làm quen với các ngân hàng và các công ty quốc doanh cũng như các mánh lới làm ăn. Nguyễn Tấn Dũng lại lợi dụng vị thế và cơ hội có trong tay để mua chuộc các đảng viên cao cấp và hình thành một nhóm quyền lực lớn trong Đảng” 

Nguyễn Tấn Dũng được tái đắc cử Thủ Tướng nhiệm kỳ thứ 2 vào ngày 25.7. 2011. Lúc đó Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI (2011 – 2015) có 175 ghế Ủy viên Trung Ương Đảng chính thức thì phe Dũng chiếm đến 70%, còn 30% thuộc về các phe khác, nên Dũng làm mưa làm gió.  

Trong thời gian cầm quyền, Nguyễn Tấn Dũng thực hiện kế hoạch tóm thâu tất cả các công ty quốc doanh, thu về một mối và đặt dưới quyền kiểm soát của Thủ tướng để dễ lộng hành và tham nhũng.

Trong chế độ cộng sản, lộng hành và tham nhũng ở chỗ nào cũng có và lúc nào cũng có. Nhưng những sự tham nhũng và lộng hành của Nguyễn Tấn Dũng đã đi đến múc nghiêm trọng. Vấn đề này đã được các cơ quan truyền thông viết quá nhiều, chúng tôi chỉ ghi lại những nét chính.

Vụ án điển hình nhất là vụ Vinashin. Vinashin đã hình thành công ty mẹ là Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam với 24 công ty con, 6 công ty liên kết và 10 liên doanh, nhưng thất bại thê thảm vì quản lý kém và lấy quyền lợi cá nhân và phe nhóm làm mục tiêu chính. Vụ án này là một trong các vụ án kinh tế lớn nhất từ trước tới nay tại Việt Nam, liên quan tới số tiền thất thoát hơn 4 tỷ USD. Có 9 bị cáo đã bị đưa ra xét xử với tội danh “cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” trong phiên xử vào ngày 27.3.2014 tại Hải Phòng.

Trong bức thư đề ngày ngày 17.4.2011, ông Nguyễn Thứ Lữ, bí danh Hồng-Hà, nguyên chính trị viên Trung Đoàn Tây-Bắc, đã tố cáo công khai “Tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng đang nắm giữ kinh tài của cả nước và điều khiển 20 doanh nghiệp quốc doanh quan trọng cốt lõi như Tập đoàn Điện Lực Việt Nam, Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Tập đoàn Công nghiệp Than, v.v. Công nợ của quốc gia mà “Tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng” đã gây ra trả đến đời cháu của chúng ta cũng chưa chắc hết…

Chuyện con gái của Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Phượng năm 2008 đã lấy Việt kiều Henry Nguyễn, con của Nguyễn Bang, một viên chức của VNCH, về Việt Nam làm ăn với tư cách Tổng Giám Đốc IDG Venture VietNam, cũng được coi như là một “kiểu cách” làm ăn của Dũng.

Còn đảng viên Phan Văn Trung tố cáo Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng, giàu nhất châu Á. Nhưng có lẽ kiến nghị của ông Trịnh Văn Lâu (Tư Cẩn), từng giữ chức Bí thư Tỉnh uỷ Tây Ninh và Vĩnh Long, Ủy viên Trung ương đảng 2 khoá liên tiếp, là có đầy đủ chi tiết nhất.

Mới đây, ông Trịnh Xuân Thanh, cựu Tổng Giám đốc Tổng Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí hiện đang tại đào, đã cho phổ biến trên Facebook một thư tố cáo các cán bộ bán dầu gồm Công an, Hải Quan, Dầu khí… đã ăn trộm dầu ở các mỏ dầu ngoài khơi Vũng Tàu và bán cho nước ngoài. Ví dụ xuất bán 100.000 tấn dầu thì tàu mua chỉ trả 70.000 tấn qua ngân hàng có hoá đơn, còn 30.000 tấn thì họ trả bằng tiền mặt ngay trên tàu với giá chỉ bằng 50% giá thị trường và khoản tiền này không được đưa vào sổ sách. Thư tố cáo nói rõ từ ngày Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ tướng và Đinh La Thăng làm Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí, thì khách hàng mua dầu khoảng 70% là Trung Quốc… Chỉ tính trong 10 năm Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng, mỗi năm Việt Nam xuất bán 20 triệu tấn dầu thô với lượng dầu thô ăn cắp khoảng 30% tức là khoảng 6 triệu tấn/năm. Mỗi tấn tính rẻ 600 đô, như vậy là băng đảng Nguyễn Tấn Dũng và Đinh La Thăng đã ăn gọn là 10 x 6 x 600 = 36 tỷ đô. Đó là chưa kể đến hàng trăm khoản tham nhũng khác từ ngành Dầu khí như mua sắm thiết bị, vật tư, chi phí khai thác, mua sắm tàu bè…

(hình: Đàn em của Nguyễn Tấn Dũng/ Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã bị loại ra khỏi bộ máy độc đảng của Việt cộng)

Nguyễn Phú Trọng không có phe cánh và quyền lực mạnh như Tập Cận Bình nên không thể thanh toán nhóm Nguyễn Tấn Dũng mạnh tay như Tập Cận Bình thanh toán nhóm Giang Trạch Dân. Do đó, nhóm Nguyễn Phủ Trọng phải tìm các chiêu khác.

Với khoảng 70% Ủy viên Trung Ương Đảng đứng về phe Dũng vì những quyền lợi được chia chác với nhau, nếu để Dũng ra tranh cử Tổng Bí Thư trong Đại Hội XII, chắc chắn Dũng sẽ thắng, nên nhóm Nguyễn Phú Trọng phải hạ độc chiêu.

Ngày 3.12.2015, Ủy ban Kiểm soát Trung ương đã gửi đến các Ủy Viên Trung Ương một Báo cáo mang số 9387, trong đó có Thư phản ánh, kiến nghị về đồng chí Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ”. Đó là một thông điệp gởi cho Nguyễn Tấn Dũng: “Phải liệu hồn đi! Bị điểm trúng huyệt, ngày 10.12.2015 Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra một bản giải trình với kết luận TÔI XIN KHÔNG TÁI CỬ.

Mặc dầu đã hạ được Nguyễn Tấn Dũng rồi, còn rất nhiều đảng viên trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng đang dính líu với các quyền lợi do Dũng ban cho, nên không thể thanh toán hết một lúc được, nhóm Nguyễn Phú Trọng đã thuyết phục một số đảng viên liên hệ tách dần ra, một số còn lại sẽ thanh toán. Trịnh Xuân Thanh, Phó Bí thư Tỉnh ủy kiêm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, được coi là vật hy sinh đầu tiên. Thanh là Tổng Giám đốc Tổng Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu Khí bị tố cáo làm ăn thua lỗ, làm thất thoát hơn 3.300 tỷ đồng. Thanh hiện đang trốn tại ngoại quốc.

Tiếp đến, hôm 23.1.2116 Ủy ban Thường vụ Quốc hội ra Nghị quyết về việc xử lý kỷ luật ông Vũ Huy Hoàng, nguyên Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa 10, 11, Đại biểu Quốc hội Khoá 13, Bộ trưởng Bộ Công Thương 2007-2016. Ông Hoàng bị xóa tư cách nguyên Bộ trưởng Công Thương do đã có những vi phạm về công tác cán bộ khi giữ chức vụ Bộ trưởng và Ban bí thư (nhiệm kỳ 2011-2016).

Nay đến lượt Đinh La Thăng, Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh: Hôm 7.5.2017, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã ra quyết định thi hành kỷ luật Đinh La Thăng bằng hình thức “cảnh cáo” và “cho thôi giữ chức” Uỷ viên Bộ Chính trị khoá 12.

Ủy ban Kiểm tra khẳng định Đinh La Thăng Thăng có những sai phạm gồm ký một nghị quyết của Đảng ủy Tập đoàn hồi năm 2009không phù hợp với quy định pháp luật”, để tập đoàn và các đơn vị thành viên chỉ định thực hiện nhiều gói thầu “trái pháp luật”; hành động quá quyền hạn khi ký thỏa thuận góp vốn với Oceanbank vào năm 2008…

Báo Nhân Dân của Đảng CSVN đã dẫn lời của ông Phạm Thế Duyệt, nguyên Ủy viên Thường vụ Trường trực Bộ Chính Trị, nói vể vụ Đinh La Thăng như sau:

Suy cho cùng, đó là vấn đề đạo dức, lối sống người đảng viên đã không giữ được; biết sai mà không lên tiếng, là tránh né, nể nang, sợ đụng chạm, sợ mất lòng nhau, tệ hơn là bỏ qua để nâng nhau lên.

Đây là những tội hình sự, phải bị truy tố theo hình luật, không thể nói lang mang như thế này được.

Thật ra, những thành phần tội phạm như Đinh La Thăng hiện đang tràn ngập trong Đảng, từ Bộ Chính Trị xuống đến các cấp xã ấp, nhưng Đinh La Thăng là cánh tay mặt của Nguyễn Tấn Dũng nên Nguyễn Phú Trọng định dùng Đinh La Thăng để mở đường hạ Nguyễn Tấn Dũng?

Nguyễn Phú Trọng nói: “Tham nhũng là ăn cắp của công, của Nhà nước còn lợi ích nhóm là câu kết, móc ngoặc với nhau để làm hại Nhà nước…” Nhiều người tiên đoán rằng trong vụ án này, số phận của Nguyễn Tấn Dũng rồi cũng sẽ gióng số phận của Giang Trạch Dân.

Điều đáng buồn cười là nhiều người tự xưng là “đi guốc trong bụng cộng sản” lại “tôn sùng” Nguyễn Tấn Dũng. Họ cho rằng “Nguyễn Tấn Dũng là người cấp tiến và thân Mỹ”, còn Nguyễn Phú Trọng thân Trung Quốc! 

Đảng Cộng Sản đề cao nguyên tắc ĐẢNG LÃNH ĐẠO, CÁ NHÂN PHỤ TRÁCH”, và người Pháp có câu: Un communist vaut l’autre”, tức tên cộng sản nào cũng gióng nhau. Người cộng sản có thể tranh chấp nhau về địa vị hay quyền lợi, còn ĐƯỜNG LỐI luôn phải thống nhất, do Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng ấn định. Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng hay bất cứ đảng viên nào cũng đều phải theo đường lối chung, ai làm khác là bị loại ngay. Võ Nguyên Giáp là một trường hợp điển hình. Nếu trong Đảng Cộng Sản mà ai muốn làm gì thì làm, Đảng đó đã sụp đổ từ lâu rồi.

Chỉ có những người chẳng hiểu gì về Cộng sản mới tin một cách nhảm nhí rằng Nguyễn Tấn Dũng thân Mỹ còn Nguyễn Phú Trọng thân Trung Quốc.

Để kết thúc bài viết này, chúng ta chỉ kết luận một câu: “không có cộng sản A, hay cộng sản B. Cộng sản là cộng sản, là khát máu, là độc tài, là tham tàn, là độc ác và là Bán Nước Hại Dân”…

Chỉ cần hiểu vậy thôi !!!

| PHAN NGUYÊN LUÂN |

This entry was posted in 5- Tin Tức, Tin Tức - BÌnh Luận. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s