MỘT MÙA XUÂN QUA ĐỜI VỚI NỖI ĐAU…BẤT TẬN

Trước bao lời giải thích, xin lỗi thậm chí Trung còn quỳ dưới chân tôi van xin tha thứ nhưng trái tim như hóa đá. Tôi không sao có thể tin rằng người tôi yêu thương lại hãm hại đời tôi…

Những ngày mùa đông này đối với tôi thật lạnh lẽo, u buồn và cô đơn. Không khí đêm 30 Tết đã tràn ngập bông hoa khắp phố phường. Từng đôi uyên ương tay trong tay ấm áp. Mọi người tưng bừng sắm sửa chuẩn bị đón một năm mới an lành, hạnh phúc. Còn riêng tôi…

Cũng ngày cuối năm 30 tết năm ngoái, tôi còn đang hạnh phúc quấn quít bên anh Trung “bi” (tên ở nhà mẹ thường gọi cho anh), cho nên tôi vẫn thích gọi tên anh băng một âm vần đơn giản… Bi!!! – Bi, người con trai mà tôi yêu thương và đặt trọn niềm tin. Nhưng anh đã làm tôi đau đớn và tổn thương, một nỗi đau, một vết thương không bao giờ xoa dịu và phai nhòa trong trái tim tôi.

Tôi yêu anh Trung từ năm thứ ba đại học Cal State Fullerton, anh học cùng trường, cùng khoa với tôi nhưng trên tôi một khóa. Tôi là đứa con gái quê mùa, chân ướt chân ráo mới được bà chị hai bảo lãnh, đi theo diện ké vì tội đã quá tuổi mười tám. Nhưng, trời ưu ái, cha mẹ nắn tôi ra hình dáng tương đối xinh xinh, bạn bè một nhóm trong Fullerton State vẫn thường tặng cho cái tên tinh nghịch nhưng tôi thích…. Vân “sương” (người mỏng manh hạt sương)… vì thế trong đại học ít nhiều cũng được rất nhiều “vệ tinh” vây quanh tán tỉnh. Tuy vậy trái tim tôi chẳng hề rung động trước ai.

Còn Trung “bi”, anh nổi tiếng là công tử con nhà giàu ăn chơi khét tiếng, con của một gia đình có tên tuổi lớn trong thương trường hải ngoại và làm chủ khá nhiều siêu thị tại Little Saigòn. Nhìn anh Bi đi chiếc xe láng cóng sau mỗi giờ tan trường, chỗ ngồi đằng trước vẫn còn bỏ trống mà khối cô thầm ao ước được làm người yêu của Trung. Tôi cũng nghe tiếng anh Bi từ lâu nhưng chưa bao giờ gặp anh. “Cái loại con trai ăn chơi đua đòi ấy thì có ra thể thống gì”, tôi thầm nghĩ. Trong mắt tôi, Bi cũng chỉ như bao tên công tử nhà giàu vô dụng khác mà thôi.

Thế rồi tôi vô tình gặp Trung “bi” trong dip làm từ thiện, nấu ăn và chia phần ăn cho những người homeless (vô gia cư) đang trú ngụ tạm thời trong những cái shelters (sam) mùa đông để tránh lạnh, tôi ngạc nhiên vô cùng với bản chất công tử nhà giàu mà làm việc từ thiện. Và, chúng tôi đã trúng “tiếng sét ái tình” khi ánh mắt đầu tiên trao nhau. Và khi biết anh chính là Trung thì tôi thật không tin, những suy nghĩ không hay về anh đã hoàn toàn tan biến trong tôi. Đúng là Trung có vẻ đẹp của một chàng công tử con nhà giàu: lãng tử, hào hoa, đa tình…, nhưng thành việc trường lớp và học hành của anh cũng thật đáng để tôi nể phục.

Tình yêu của chúng tôi nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán của lũ bạn trong nhóm CalState Fullerton, người thì bảo tôi “đũa mốc mà chòi mâm son”, người thì lại ủng hộ cho rằng tôi và anh là đôi “trai tài gái sắc”… Bỏ ngoài tai tất cả những lời dị nghị, tôi hãnh diện và hạnh phúc sóng bước bên anh trên những con đường chất chứa bao kỉ niệm tình yêu.

Yêu nhau được một năm thì tôi thấy Trung thay đổi rất nhiều. Anh có vẻ xao nhãng việc học hành, ít quan tâm đến tôi. Cô bạn thân của tôi còn bảo nhìn thấy Trung hay đi cùng mấy anh bạn xấu trong lớp chơi bời. Nghe nói mấy cậu bạn đó rất hay tụ tập nhậu nhẹt và cờ bạc mà tôi lo lắng vô cùng. Tôi có nhắc nhở thì Trung gạt phăng: “Sao em không tin anh mà lại đi tin lời thiên hạ, không có chuyện gì đâu, em đừng lo lắng”.

Trong đêm 30 cuối năm đó đến với tôi với bao náo nức, mong đợi. Tôi nghĩ mình sẽ cùng anh đón ngày cuối năm, ngồi bên nhau phía sau nhà canh nồi bánh chưng bánh tét cho me, (mẹ thích nấu bánh tét, bánh chưng ngoài backyard ) thật ấm áp, hạnh phúc nhưng sự thật lại quá kinh hoàng.

Hôm đó, Trung đến đón tôi, Trung không muốn ngồi canh nồi bánh tét nhưng đã bàn kế hoạch bên nhau ngày cuối năm. Anh đến với vẻ mặt có gì đó bất an, bối rối. Tôi muốn được anh chở đi nhà thờ để hưởng trọn không khí ngày 30 tết của người Thiên Chúa Giáo, nhưng anh bảo trời lạnh lắm, anh lại thấy hơi đau bụng nên chúng tôi vào quán Starbuck Coffee trên đường Brookhurst, uống chút gì đó cho ấm. Ngồi chưa được bao lâu thì anh kêu đau bụng và đòi về. Không hiểu sao lúc ấy tôi cũng thấy mệt kinh khủng, hai mắt như muốn díp lại. Ngồi xe bên cạnh anh, tôi đã thiếp đi lúc nào không biết. Và thật kinh khủng, khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, trên người không một mảnh vải che thân. Tôi cũng không biết người đàn ông đang nằm bên cạnh mình là ai nữa. Quá hoảng loạn, tôi vơ vội quần áo mặc lên người. Một cảm giác kinh tởm, ghê sợ, bấn loạn khiến đầu óc tôi quay cuồng. Và cứ thế nước mắt tôi tuôn rơi, tôi không còn làm chủ được bản thân mình nữa, cứ nức lên trong nỗi đau đớn, xót xa. Tối qua Trung đã chở tôi về, vậy mà tại sao giờ này tôi lại ở đây? Quá hoảng loạn, tôi không dám nghĩ tiếp điều gì. Đúng lúc ấy tiếng người đàn ông sau lưng tôi đã cho tôi câu trả lời: “Cô em không phải sợ hãi, anh là bạn thằng Trung. Nó thua Football te tua, cả đời này cũng không trả hết, nên nó gán em cho anh. Cái thằng đó hết thời rồi, em khôn ngoan thì “cặp” với anh đi…”. Tai tôi như ù đi, tôi lao ra khỏi phòng không còn muốn nghe thêm điều gì nữa.

Trước bao lời giải thích, xin lỗi thậm chí Trung “bi”, còn quỳ dưới chân tôi van xin tha thứ nhưng trái tim như hóa đá. Tôi không sao có thể tin rằng người tôi yêu thương lại hãm hại đời tôi, lại coi tôi như một món hàng để trao đổi, bán chác. Anh ta không bằng loài cầm thú. Tôi kinh tởm, căm thù và khinh ghét anh ta đến tột độ. Cuộc sống trước mắt tôi chỉ còn một màu tăm tối, tôi còn biết tin vào ai, còn sống để làm gì nữa? Ý nghĩ tự tử đã từng xuất hiện trong đầu tôi nhưng hình ảnh thương yêu của mẹ đã níu giữ tôi lại.

Đã gần một năm trôi qua kể từ đêm 30 Tết kinh hoàng đó nhưng nỗi đau trong tôi không thể nguôi ngoai. Tôi sẽ sống thế nào với sự ám ảnh của quá khứ, tôi còn dám yêu ai trong cuộc đời này nữa? Tiếng chuông nhà thờ ngân vang như cứa vào nỗi đau trong lòng tôi… âm hưởng với một mùa xuân qua đời với nỗi đau…bất tân, quay về!!!

extra

This entry was posted in 6- Văn Học, Truyện. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s