LÊ UYÊN PHƯƠNG… ĐÔI UYÊN ƯƠNG CỦA TÌNH YÊU QUA ÂM NHẠC !!

Lê Uyên Phương (2 tháng 2 năm 1941 ) là một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc tại Sài Gònmiền Nam Việt Nam trước 1975.

Ông tên thật là Lê Minh Lập, sinh tại Đà Lạt. Trong thời kỳ chiến tranh, giấy tờ bị thất lạc, trong hai lần làm lại giấy khai sinh, tên của ông bị nhân viên giấy tờ nhầm thành Lê Minh Lộc rồi Lê Văn Lộc. Từ đó ông giữ cái tên Lê Văn Lộc.

Cha của Lê Uyên Phương vốn họ Phan, nhưng vì cuộc cách mạng của Phan Bội Châu nên phải đổi thành họ Lê. Mẹ của Lê Uyên Phương là Công Tôn Nữ Phương Nhi, ông lấy chữ Phương trong tên của mẹ làm tên cho mình. Cùng với chữ Uyên, tên người bạn gái đầu tiên, ông ghép thành nghệ danh Lê Uyên Phương.

Lê Uyên Phương gặp Lâm Phúc Anh ở Đà Lạt, (hai người ở sát nhà nhau, số 18 và 22 Võ Tánh, TP.Đà Lạt), năm 1968 hai người thành hôn. Họ trở thành đôi tình nhân song ca nổi tiếng. Lê Uyên là nghệ danh do Lê Uyên Phương đặt cho. Ông tâm sự, lúc hai người từ Đà Lạt xuống Sài Gòn biểu diễn, có nhiều phóng viên hỏi, Lê Uyên Phương là ai?. Lúc đó, ông buộc miệng chỉ cô gái (Lê Uyên) nói, đây là Lê Uyên. Còn tôi là Phương. Từ đó Lâm Phúc Anh chết luôn với nghệ danh Lê Uyên. Lúc hai người song ca được gọi Lê Uyên và Phương. Trước lúc gặp Lâm Phúc Anh, Lê Uyên Phương đã sáng tác ca khúc và ký với tên này.

Lê Uyên Phương khởi sự viết nhạc từ 1960 với “Buồn đến bao giờ” viết tại Pleiku. Những năm đầu thập kỷ 1970, từ Đà Lạt vào Sài Gòn, Lê Uyên và Phương đã đem một luồng gió mới đến với tân nhạc. Trong những năm khốc liệt nhất của cuộc Chiến tranh Việt Nam, Lê Uyên và Phương, với những ca khúc nồng nàn, khắc khoải đôi khi bàng bạc, triết lý đã được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt. Lê Uyên Phương đã viết nhiều nhạc phẩm nổi tiếng như: “Bài ca hạnh ngộ”, “Còn nắng trên đồi”, “Dạ khúc cho tình nhân”, “Lời gọi chân mây”, “Vũng lầy của chúng ta”…

Năm 1979, hai vợ chồng Lê Uyên Phương rời khỏi Việt Nam và định cư tại nam CaliforniaHoa Kỳ. Họ có hai con gái là Lê Uyên Uyên và Lê Uyên My. Khoảng thời gian từ 1984 – 1985 Lê Uyên bị tai nạn rất nặng (bị lạc đạn của hai băng đảng bắn nhau), sau đó, họ đã ngừng biểu diễn trên các sân khấu ở hải ngoại cho đến năm 1990 thì xuất hiện trở lại. Theo lời Lê Uyên, khoảng thời gian sau tai nạn đó, họ muốn lặng yên sắp xếp lại cuộc sống chứ không phải chia tay như nhiều lời đồn thổi. “Chúng tôi chưa bao giờ chia tay dù chỉ trong ý nghĩ. Bởi rất khó khăn chúng tôi mới đến được với nhau”. Lê Uyên cũng thừa nhận họ đến với nhau như một tất mệnh!. Hầu hết các ca khúc của Phương đều tặng Lê Uyên.

Chúng ta có thể trở về một thời kỷ niệm của đôi uyên ương tuyệt đẹp này…

Trong một ca khúc của Lê Uyên Phương đều mang cảm thức hạnh phúc và chia lìa. Bởi theo Lê Uyên Phương, tình yêu của một chàng trai 27-28 tuổi lại mang trong mình căn bệnh quái ác không biết ra đi lúc nào, với cô gái phơi phới mới lớn như Lâm Phúc Anh, đối với ông là quá lớn, “cho tôi yêu em nồng nàn, cho tôi yêu em nồng nàn, dù biết yêu tình yêu muộn màng…”

Hầu hết các sáng tác của Lê Uyên Phương là viết về cuộc tình của chính họ, về những trăn trở và lo lắng cho cuộc sống của chính hai người. Những sáng tác của Lê Uyên Phương cấu trúc, khúc thức âm nhạc cũng ảnh hưởng phương Tây nên có chất phiêu diêu, nồng nàn, thiết tha nhưng cũng đầy nức nở, đớn đau và tất cả là nỗi buồn dai dẳng đầy sự ám ảnh.

Điều này cũng thật dễ hiểu bởi cuộc tình của Lê Uyên Phương khá gập ghềnh, trắc trở. Cô học trò Lâm Phúc Anh thơ ngây xinh đẹp con một gia đình giàu có ở Sài Gòn được gửi lên Đà Lạt học ở trường Tây – Virgo Maria và trót si mê tiếng đàn của thầy giáo dạy Triết học Lê Văn Lộc.

Mặc cho bị gia đình cấm đoán, để chứng minh tình yêu đích thực, trong sáng dành cho thầy giáo, cô trò nhỏ Lâm Phúc Anh đã từng dùng tới thuốc ngủ để được “chết” vì yêu. Còn thầy giáo cũng bị cuốn theo tiếng gọi của tình yêu, từng bỏ cả giảng đường âm thầm về Sài Gòn để gặp người tình bé nhỏ.

Chính thời điểm này, nhạc sĩ đã hiểu được nỗi chia xa khủng khiếp và bởi vậy một loạt các ca khúc đẹp viết về tình yêu được ra đời như: Chiều phi trường, Không nhìn nhau lần cuối, Lời gọi chân mây, Đưa người tuyệt vọng, Vũng lầy của chúng ta, Còn nắng trên đồi…

Tình yêu của hai người đã vượt qua tất cả mọi thử thách, mọi rào cản và trở thành cặp vợ chồng nghệ sĩ mang giọng hát và tiếng đàn đến khắp Sài Gòn và Đà Lạt. Hình ảnh chàng nhạc sĩ với mái tóc bồng bềnh với lãng tử chơi ghita sánh vai với cô ca sĩ có đôi mắt như biển mộng cùng hòa giọng ngọt ngào ấm nồng làm nức nở triệu trái tim yêu nhạc.

Rồi thời cuộc loạn ly. Cặp vợ chồng nghệ sĩ ở miền đất lạnh hiền như lá cỏ cũng phiêu bạt ở xứ người. Tại đây, hai vợ chồng Lê Uyên Phương bắt đầu cuộc sống từ con số 0.

Cái chết cận kề, 19 ngày liền chị mê man trên giường bệnh. Lúc này người túc trực duy nhất lo lắng, chăm sóc cho chị chính là người chồng – vị nhạc sĩ lãng mạn Lê Văn Lộc. Chứng kiến những cơn đau đớn, chứng kiến lằn sống mong manh trong gang tấc cận kề, anh đã viết tác phẩm Cho lần cuối.

Sau lần thoát chết đó, cuộc sống cùng với những thử thách sóng gió đã khiến cuộc hôn nhân đẹp như mộng của Lê Uyên Phương cũng bị gián đoạn một thời gian, họ chia xa khoảng vài năm. Lê Uyên không ngại ngần bày tỏ: “Trong tình cảm ai cũng có đôi ba lần vấp váp, gây gổ hay mâu thuẫn. Quan trọng là sau những lần như thế mình hiểu nhau và cảm thông cho nhau hơn. Cả hai chúng tôi đều cho rằng giai đoạn “đường ai nấy đi” chỉ là một nốt lặng trong bản nhạc mà cả hai chúng tôi cùng hòa tấu trước cuộc đời”.

Nhưng, cuối cùng cặp đôi lại trở về bên nhau, sống cùng nhau một thời gian trước khi nhạc sĩ Văn Lộc ra đi vì căn bệnh ung thư phổi. Cô đơn và yếu đuối trước nỗi đau quá lớn mất chồng, có những lúc Lê Uyên yếu đuối, chới với tìm tới thuốc ngủ để mong được “chết bên nhau thật là hồn nhiên” như bài hát “Dạ khúc cho tình nhân” mà người bạn đời đã viết.

Trước khi ra đi, tác giả của “Dạ khúc cho tình nhân” dặn vợ: “Nếu anh có mệnh hệ nào em phải tiếp tục sống và hát để tình yêu chúng ta được lan tỏa khắp nơi, trong trái tim nhiều người để mọi người yêu nhau nhiều hơn”. Lê Uyên đã ở lại tiếp tục sống và thực hiện sứ mệnh của nhạc sĩ của tình yêu Lê Văn Lộc đã gửi gấm cho vợ…

Anh Lê Văn Lộc, ra đi vĩnh viễn vào ngày 29 tháng 6 năm 1999 tại bệnh viện UCI (University of California, Irvine) vì bệnh ung thư phổi.

This entry was posted in 7- Văn Nghệ, Văn Nghệ - Nhạc Yêu Cầu, Văn Nghệ - Youtube Cá Nhân. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s