NGHỀ… LÀM ĐĨ !!

Hôm nay nhận một email của người bạn trên FaceBook, mới nhìn tựa đề “Làm Đĩ” tự nhiên mình không muốn đọc, một cảm giác khó chịu dâng trào. Dẫu biết người bạn FB này là một trong những người bạn thân nhất (nice fan) của những chương trình mà mình đã và đang làm. Nhưng…

Tôi bỏ qua những hoài nghi, bắt đầu vừa uống coffee vừa đọc xem nội dung thế nào mà bạn FaceBook gởi cho mình, và đây là lần đầu tiên nhận Email từ bạn. 

Hai chữ “làm đĩ” nghe khá quen thuộc đối với bất cứ ở xứ sở nào. Trên thế giới có một số quốc gia như Thái Lan,  Hòa Lan “nghề… làm đĩ” đã là chuyện bình thường, vì luật pháp đã hợp thức hóa, và những người phụ nữ làm “nghề này” họ cũng đóng thuế như mọi người. Nếu đã gọi là hợp pháp, thì đó là một cái nghề đàng hoàng! họ có quyền trao đổi thân xác của họ lấy tiền kiếm cơm nuôi gia đình, nuôi chính họ. Thân xác họ, họ làm, có gì sai?

Chuyện thế này…

Chị đã chọn cái nghề hạ lưu nhất mà người đời đều khinh bỉ: “LÀM ĐĨ”.

Trong một buổi chiều mưa gió, khi con đang sốt cao mà chị không có nổi một đồng xu trong túi. Sau khi để người ta vày vò, thoã mãn, chị lao vào trong cơn mưa xối xả, chị đến tiệm thuốc Tây mua mấy liều thuốc cho con, chị ghé chợ mua một ít thịt dọi và mớ rau. Tối nay, gia đình chị được ăn bữa cơm thịt tươm tất. Nước mưa cứ quăng táp vào mặt chị. Chị không phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt. Chị chỉ nghĩ đến anh bị liệt đang nằm bất động cả năm nay, nghĩ đến đứa con gái ngày càng gầy gò, mới 15 tuổi đầu mà vừa đi học vừa phụ rửa bát cho quán , nghĩ đến thằng con trai bé bỏng đang sốt cao mà không đòi mẹ, không quấy mẹ. Chị nghĩ nhiều thứ và chị quyết định làm đĩ từ đó…

Cũng từ đó, chị đối diện với bao nhục nhã, bao ê chề. Dường như Đĩ có một sức mạnh ghê gớm. Đĩ có thể phá hoại đạo đức, Đĩ phá tan hạnh phúc một gia đình, Đĩ có thể làm khuynh đảo một đất nước… Đĩ là một mớ hổ lốn, dơ dáy, bẩn thỉu nên người ta nghĩ đủ mọi cách để loại trừ nó.

Chị nhớ như in buổi sáng hôm đó. Anh công an oang oang đọc tên chị: “Nguyễn Thị Son Phấn, dù đã có chồng và hai con nhưng vẫn đi bán dâm….”, người ta bêu tên chị ngoài đường, mọi người chỉ trỏ, chị không quan tâm, chị nghe ong ong họ nói hình như không phải tiếng người, mắt chị ráo hoẳnh và nó chỉ nhoè đi khi bắt gặp ánh mắt như trời trồng của đứa con gái. Rồi chị được tha về, con thì đi trước, chị theo sau. Hai mẹ con không ai nói với nhau 1 lời, một khoảng cách rất nhỏ nhưng lại quá xa. Chưa bao giờ đường về nhà lại xa với chị đến thế. Nước mắt chị bắt đầu chảy, chị muốn nói xin lỗi con mà khó quá. Chị đã làm gì cuộc đời chị và cuộc đời con chị?

Cuộc đời làm đĩ của chị cũng đã được thay đổi trong một chiều mưa gió. Một nhóm ba người phụ nữ đã đến đánh ghen chị tại nhà. Chồng của cô ta là một khách quen, anh ta thích chị vì chị hiền lành. Anh ta bảo không có cảm xúc với vợ nên hay tìm chị. Nhưng chị nào quan tâm, chị cần tiền và phục vụ, chỉ vậy thôi, thế mà họ ghen. Người ta thi nhau đạp, nắm tóc, xé nát quần áo chị. Chị nằm yên chịu đựng, không rên la, không cầu xin. Chỉ đến khi đứa con trai ôm chị khóc thét: “Xin các cô đừng đánh mẹ cháu nữa!” Nó ôm chặt chị để sẵn sàng nhận đòn thay. Người đàn bà đánh ghen hơi khựng lại, rồi quăng mạnh đầu chị vào giường ngay chỗ chồng chị nằm. Cô ta xỉ vả một hồi rồi cả bọn họ kéo đi.

Chị ngước mắt nhìn chồng cầu mong sự tha thứ, chị tìm ánh mắt khinh bỉ, nổi giận từ người đàn ông của đời mình. Nhưng không, nước mắt anh chảy dài, còn gì đau đớn hơn khi nhìn vợ mình bị người ta đánh mà không thể giúp. Anh đưa bàn tay gầy gò xương xẩu run run vuốt lại mái tóc rối bù của chị, anh hiểu những gì chị đã làm, đã hi sinh vì anh, vì con. Anh cố gắng giữ giọng không run rẩy: “Đau không mình ?”. Anh lạc hẳn giọng: ” Mình đi rửa mặt, thay lại cái áo rồi ra đây với anh.”

Con gái về từ nãy giờ, nó nghe người ta bảo mẹ nó bị đánh ghen, nó xin chủ cho về, nó nhặt và xếp lại những thứ mà người ta đã quăng đập. Nó ôm lấy thằng em trai, nó thương mẹ nó, nó thương bố nó, nó thương em nó. Nhưng nó còn nhỏ quá chưa thể làm được gì. Chị đã rửa mặt, buộc lại mái tóc, thay lại cái áo bị xé rách bươm. Chị đến bên giường, ngồi xuống cạnh anh. Con gái với thằng em cũng ngồi xuống bên cạnh. Anh nhìn gia đình mình bắt đầu bằng giọng khê đục yếu ớt: ” Anh xin lỗi mình, anh đã để em phải cực khổ, phải vất vả bất chấp để bươn chải.” Chị chỉ biết khóc ngất.

Anh nói tiếp: “Từ mai, anh sẽ tự tập vật lí trị liệu, anh sẽ cố gắng. Em đừng làm nghề đó nữa. Anh gọi điện cho chú anh vay ít tiền mua cái máy may, em may đồ và sửa quần áo. Con gái cố gắng làm thêm nhưng không được bỏ học. Thằng cu thì phải chăm chỉ ngoan ngoãn, phụ mẹ việc nhà.” Mọi người đều gật đầu. Giọng anh nghẹn ngào: “Cha xin lỗi mọi người. Nhưng mọi người hãy nhớ, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một gia đình. Vì là một gia đình nên chúng ta phải yêu thương và tha thứ lỗi lầm cho nhau.” Bốn người rưng rưng ôm chặt lấy nhau. Một người đàn ông bại liệt nhưng tâm hồn không bại liệt. Một người đàn bà làm đĩ nhưng vẫn là một người vợ, người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả vì chồng, vì con. Một đứa con gái 15 tuổi đã biết làm thêm sau giờ học để phụ cha mẹ. Một đứa con trai bé bỏng nhưng biết phụ việc trong nhà. Bốn con người đã gắn kết thành một khối chắc chắn mang tên Gia đình.

Ngoài kia sấm chớp, mưa gió nhưng bên trong căn phòng nhỏ xập xệ này vẫn ấm áp và đong đầy yêu thương.

Trong tận cùng của xã hội vẫn có rất nhiều mảnh đời vất vả, nhọc nhằn mưu sinh.

Bạn đã đọc, mình cũng đã đọc. Bây giờ chúng ta tránh phán xét về sự hợp pháp, pháp lý! Chúng ta nới về một khía cạnh sâu thẳm hơn, đó là tính Nhân Văn trong con người. Mỗi cuộc đời của mỗi chúng ta đều khác nhau, mặc dù lúc nào cũng dùng hai chữ “chúng ta”. Có người danh giá, quyền quý, thì cũng có người bần hàn, nghèo khó. Có người thảy đồng tiền ra cửa xổ để mua vui, có người nhặt tiền từ cửa xổ để mua gạo đong đầy một bữa cơm cho con ăn… Là thế đó!

Vậy, câu chuyện “Làm Đĩ” đã là một minh chứng cho những cuộc đời nghiệt ngã. Không ai trên đời này nghĩ lớn lên mình sẽ chon “nghề … làm đĩ” để sống. Kể cả những bà mẹ trẻ Làm Đĩ vô tình có con thơ, chắc chắn người mẹ này cũng không bao giờ nghĩ và không bao giờ mong muốn lớn lên con mình sẽ làm nghề này.

Xin đừng phán xét như một ông tòa ngồi chỏm chệ trên ghế nệm gỏ búa phán tội! Xin đừng đứng trên cương vị bạn là người đang may mắn, giàu sang hạnh phúc liếc mắt nhìn góc cạnh đen bạc. Và cũng cuộc đời đừng quá bất công, bất nhẫn đẫy số phận phụ  nữ vào con đường tận cùng của một kiếp người…

… Nhưng, con đường ấy vẫn hiện hữu, vẫn xua đẩy họ phải lao vào “Nghề… Làm Đĩ”!!

Nghe thật não lòng…

| Phan Nguyên Luân |… thực hiện

   

This entry was posted in 6- Văn Học, Tạp Ghi. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s