TRỊNH CÔNG SƠN… MỘT LINH HỒN LẤP LỬNG !!

 

Trịnh Công Sơn (sinh 28 tháng 2 năm 1939 – mất ngày 1 tháng 4 năm 2001) là một nhạc sĩ Việt Nam, được coi là một trong những nhạc sĩ lớn của âm nhạc đại chúng, Tân nhạc Việt Nam với nhiều tác phẩm rất phổ biến. Hiện nay chưa có thống kê chính xác về sốlượng tác phẩm để lại của ông (ước đoán con số không dưới 600 ca khúc)[2]. Tuy nhiên số ca khúc của ông được biết đến rộng rãi là 236 ca khúc (cả lời và nhạc). Nhạc của Trịnh Công Sơn được nhiều ca sĩ thể hiện, nhưng thành công nhất là Khánh Ly. Ngoài ra, ông còn được xem là một nhà thơ, một họa sĩ, một ca sĩ và một diễn viên không chuyên nghiệp.

Hôm nay trong khuông khổ bài viết này, anh em của Việt Star Media không đào sâu tiểu sử của ông, chỉ muốn chia sẻ thêm về một khía cạnh trong cách sống và con người của nhạc sĩ họ Trịnh sau biến cố vong quốc VNCH qua ngòi bút của nhà văn Việt Hải với tựa đề Trịnh Công Sơn… Một Linh Hồn Lấp Lửng !! để cho đồng hương khắp nơi trên địa cầu có cái nhìn trung thực hơn về người nhạc sĩ tài ba sau bức màn đen tối tồi tệ của thời cuộc trong âm nhạc VietNam …

Đã từ lâu tôi không muốn nghĩ đến đề tài “Trịnh Công Sơn” bởi vì đó là đề tài rất nhạy cảm, dễ đưa đến tranh cãi, và buồn nhiều hơn vui. Phần chính yếu khi ông còn sinh tiền, ông đã chọn cho mình một lựa chọn đưa tới sự tranh cãi dai dẵng trong nhiều nơi tại hải ngọai cũng như trong quốc nội, mà tôi đọc trong nhiều tài liệu. Mấy hôm nay trên các diễn đàn lại mỗ xẻ về đề tài này, tôi linh cảm cho một linh hồn đã ra đi, mà hình như đang lấp lửng đâu đó.

Sáng nay tôi xem bài viết “Trịnh Công Sơn và Chiến Tranh Việt Nam“ của tác giả Tôn Nữ Hoàng Hoa. Nội dung tranh luận sâu sắc với tác gỉa Ban Mai có dẫn chứng cho lập luận của mình trong bài viết này. Tôi xin ghi ra đây link của trọn bài viết vì nó khá dài.

Nói đến sự tranh luận về nhạc sĩ họ Trịnh này thú thật tôi không quên tác giả Hạc Bút Ông, vì ông có bài đăng trong website Hà Huyền Chi. Bài viết mang tựa đề: “Trịnh Cộng Sơn, Con Phù Du Ngụy Nghĩa. Người Ca Thơ, Trường Tấu Khúc Hai Mang”, tôi xin trích dẫn lập luận của Hạc Bút Ông phê phán về TCS như sau:
“Có một thời tôi thích nhạc Trịnh Công Sơn. Cũng đôi lần, tôi đứng chung sân khấu trình diễn với họ Trịnh. Thời ấy đã xa, và thời gian đã bôi xoá, rơi rụng chút hảo cảm mong manh đã có, khi xưa với nghệ nhân ấy. Có thể nói thế đứng của Sơn và tôi luôn đối nghịch. Nó khác nhau như nước với lửa ở bản thể:

Tôi trực diện chiến đấu bảo vệ quê hương, mầu cờ chính nghĩa. Sơn co rút cầu an, trốn lánh nhiệm vụ công dân. (Trong đám văn nghệ sĩ thời ấy,nhiều người đã vào lính. Dù lính ma, lính kiểng, nhưng Sơn thì không.) Anh chọn đứng ngoài cuộc chiến đấu, ngồi xổm trên chính niệm: quốc gia hưng vong thất phu hữu trách. Sơn vẽ hoa lá cành, cho tính yếm nhược của anh bằng cung cách sống hoang đàng. Nghệ sĩ sống chết cho nghệ thuật, vì nghệ thuật. Ði xa hơn nữa, vào thi kỳ chiến cuộc khốc liệt nhất, Sơn theo đuôi, về huà với đám phản chiến quốc tế để tô mầu cho tâm thể khiếp nhược của anh.

Ở bước một, Sơn trốn lính, trốn chạy công luận, lương tâm, với xu hướng cầu an hèn mạt bằng tình ca, và du ca. Anh trốn lính một cách thảnh thơi, an nhàn dưới nách Tá này, Tướng nọ. Anh trốn lính mà vẫn bình yên ca hát tại trà lâu tửu quán mỗi đêm. Dù vô ơn đến đâu, anh cũng khó thể phủ nhận lòng bao dung, vị tha của quân dân Việt Nam Cộng Hoà, khi ấy.

Bước hai, Sơn tự đồng hoá mình với đám ngụy nghiã phản chiến. (Và phản phúc nữa, như Hoàng Phủ Ngọc Tường qua tác phẩm máu ghê tởm là các cuộc tàn sát dân vô tội ở Huế, Mậu Thân.) Sơn thẳng tay đánh phá thành trì tự do dân chủ miền Nam. Hơn ai hết, Sơn hiểu rõ vai trò của VNCH trong cuộc chiến tự vệ. Chúng ta không tự nguyện nhập cảng chiến tranh. Sơn đánh phá chúng ta, Sơn làm lợi cho kẻ thù hiếu chiến. Chỉ giải thích được sự kiện phản phúc ăn cháo đái bát, đâm sau lưng chiến sĩ của Sơn bằng một chiếc nón cối. Sơn tự đội trên cái đầu hèn hạ vô ơn bạc hạnh của y. Như Hoàng Phủ Ngọc Tường đã đội trên dã tâm khát máu.

Bước ba, Sơn và lũ chính khách hoạt đầu, lũ thời cơ chủ nghĩa đeo băng đỏ Cách Mạng 30, lăng xăng kiếm điểm. Bằng chiếm đài phát thanh hát Nối Vòng Tay Lớn. Bằng trưng dẫn kỳ tích trốn lính, phản chiến, để kiếm điểm lẻ với Bác Ðảng. Thật không mỉa mai, hài hước nào bằng kẻ hèn nhát trốn lính, phản chiến như Sơn lại có ngày qùy mọp xin ân huệ của bọn hiếu chiến.

Bác Đảng vốn là đỉnh ngu của trí tuệ loài người, nhưng đâu có ngu đến nỗi tin dùng một tên phản phúc như Trịnh Công Sơn. Cái nón cối do Sơn tự đội ở bước hai, và cái băng đỏ Cách Mạng 30, ở bước ba, đã không giúp gì được Sơn. Ngoài bằng chứng hèn hạ, phản phúc, đâm sau lưng chiến sĩ. Nhục mạ cái chính thể từng dung dưỡng và nuôi lớn Sơn:
“…Sau 1975, trong nhiều năm liền anh bị sống trong điều kiện canh chừng ép buộc của chính quyền cộng sản ở Huế. Mỗi năm anh phải dành ba bốn tháng để đi trồng lúa, trồng khoai, trồng sắn trên vùng Cồn Thiên, vùng đất mà trước đó cả hai bên đều chôn rất nhiều mìn bẫy để giết nhau. Vào lúc đi trồng trọt như thế, ai cũng chờ sự rủi ro đạp phải mìn bất cứ lúc nào…” (Trích tài liệu phỏng vấn Trịnh Công Sơn do Jean Claude Pomonti, đăng trên nhật báo Le Monde ngày 2-3-95. Đài VOA phát tin tối 11-3-95. Thời Luận đăng tải ngày 19-3-95 tại Los Angeles).

Suốt chiều dài cuộc chiến tranh tự vệ hào hùng trong gian khổ đẫm máu của quân dân Việt Nam Cộng Hoà (54-75), Sơn chưa từng đụng cái móng tay cho lao động, sản xuất. Chỉ khi tự đội nón cối, băng đỏ Cách Mạng 30, Sơn mới biết đến ý nghĩa đích thực của “Rủi ro đạn mìn” khi lao tác xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa tại Cồn Thiên. Vậy thì Trịnh Công Sơn nhân danh điều gì, cái gì, để phủ nhận chính thể VNCH đã từng độ lượng cưu mang Sơn? Sẽ không có hứa hẹn tốt đẹp, chung thuỷ nào đáng kể với những quân phản phúc sớm đầu tối đánh như Sơn. Đỉnh ngu cộng sản cũng hiểu được điều ấy, nên chỉ sau 1979, nhờ can thiệp đặc biệt của Võ Văn Kiệt, Sơn mới chính thức được coi là một công dân XHCN với một hộ khẩu tại Sài Gòn.

Bước bốn, đây là lúc “Trịnh Công Sơn lần hồi tìm lại được sự công khai hoạt động.” (tlđd) Cũng là lúc anh tung ra một số ca khúc mới, nhằm vuốt ve chủ mới, và tìm chân đứng trong hàng ngũ văn nô. Nhiều bài hát gây phẫn nộ và khinh thị của quần chúng đối với tài năng và nhân cách của họ Trịnh như: Em Ra Đi Nơi Này Vẫn Thế. Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên. Ánh Sáng Mạc Tư Khoa… (Bài Ánh Sáng Mạc Tư Khoa được Sơn viết khi thăm viếng Công Trường Đỏ, và Lăng cha già Lê Nin, được phát thanh trên đài Hà Nội vài lần, và bị dẹp luôn sau sụp đổ của thành trì cách mạng Nga Sô.) Con phù du ngụy nghĩa đã rã đôi cánh mỏng sau bao năm tháng phè phỡn, phủ phê hát trên máu bạn bè . Trịnh Công Sơn đã về thăm đất thánh vô sản đã cất cao tiếng hát nô dịch, thang lưng. Như Tố Hữu đã từng
“Thương cha thương mẹ thương chồng,
thương người thương một, thương ông thương mười”.

Họ Trịnh khoe: “Đã có lần chính Võ Nguyên Giáp có yêu cầu Trịnh Công Sơn hát cho nghe bài Mùa Thu Hà Nội.” (tlđd) Điều nhỏ nhít tầm thường ấy mà cũng đáng cho Sơn hãnh diện khoe khoang sao? Sau bao công sức, thành tích thoa son chế độ XHCN, mãi tới cuối năm 1994 Sơn mới có dịp hát cho công chúng Hà Nội nghe. Kiên tâm và dụng công như vậy có đáng không?

Theo ký giả Pomonti thuật lại thì “Trịnh Công Sơn, thi nhân của bản chất dịu dàng Việt Nam, là ca sĩ, nhạc sĩ, hoạ sĩ, và nhà văn. Trịnh Công Sơn đích thực là người được nhiều cảm tình nhất của quần chúng trong nước, cũng như của 2 triệu người Việt Nam phải sống tha hương.”

Hẳn là họ Trịnh đã không nói đến, có một thời gian khá lâu, tại hải ngoại, quần chúng đã chán ghét nhạc Trịnh Công Sơn. Không ai muốn nghe, không ai thèm hát nhạc họ Trịnh. (Tại một sân khấu ở Nữu Ước, Hotel Carter, trong phần trình diễn của ca sĩ Diễm Chi, một khán giả ngẫu nhiên yêu cầu bài hát của họ Trịnh. Diễm Chi đã phản ứng quyết liệt nguyên văn như sau:
– “Từ lâu, tôi không thèm hát nhạc của thằng phản quốc đó!”

(Hạc Bút tôi tình cờ có mặt hôm ấy, chứ không là nghe kể tam sao thất bổn). Có thật Sơn không biết là tài năng và nhân cách của y đã bị giới thưởng ngoạn đạp xuống bùn nhơ tại hải ngoại? Hay Sơn biết rõ như vậy mà vẫn hàm hồ phét lác như truyền thống cố hữu của Việt cộng?

“Thi nhân của bản chất dịu dàng Việt Nam”, kể như tạm được. Thì cũng như Trịnh thi nhân đã phán trong bài phỏng vấn này: “Mọi người Việt Nam, hoặc là hầu hết, đều có thể là những nhà thơ. Nhưng trái với xưa kia khi mà thi ca chỉ có từ những mối tình dang dở, thì đối với Việt Nam ngày nay khác hẳn. Bởi bây giờ còn lại những gì là dịu dàng, là sự đầm ấm tình người, là tình yêu”.

Xin bái phục Trịnh thi nhân về những nhận định thi ca kiểu ấy. Hèn gì trong nước, và hải ngoại chúng ta đã và đang lạm phát thi sĩ. Cái ẩn ý của cả một câu lòng thòng này,”nhà văn” họ Trịnh đang muốn nâng bi đảng và nhà nước một cách kín đáo tận tình đấy. Bỏ qua những nhận định ấu trĩ và khẳng định thiếu luận cứ của Trịnh thi nhân rằng xưa kia thi ca chỉ có từ những mối tình dang dở. Hịch Tướng Sĩ, Bình Ngô Đại Cáo, Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh, Đại Nam Quốc Sử Diễn Ca vốn không phải là thi ca đó sao?
Thâm ý là Sơn muốn tô son vẽ phấn tuyên truyền cho Việt cộng. Rằng Việt Nam ngày nay (1995) đã khác hẳn, đã thanh bình âu ca như thời Nghiêu Thuấn. Đã chỉ còn là những gì dịu dàng, đầm ấm tình người, tình yêu.

Sự tuyên truyền bịp bợm lộ liễu hơn, trắng trợn hơn khi Sơn nói với Pomonti thế này:
– Tôi biết nhiều con cái gia đình cộng sản nay trở thành triệu phú, thành tổng giám đốc các công ty. Còn các nhà lãnh đạo hiện nay thì họ sẽ không bao giờ thay đổi được. Nhiều người tỏ ra e dè trước sự đổi mới. Nhưng họ sẽ có những người kế vị họ. Nay thì tâm thức của người kháng chiến cũ đang dần dần bị xoá đi. Ai ai nay cũng nghĩ nhất định không thể làm lại những điều như hôm qua. Cách đây hai ba năm gì đó, khi ông Đỗ Mười kêu gọi về làm cho dân giầu nước mạnh, thì từ đấy trong đầu mọi người đã có điều gì thay đổi, và từ đó bầu không khí đã trở nên dễ thở hơn.” “

Tác giả Hạc Bút Ông dùng từ ngữ “lấp lửng”, và rồi theo đó tôi dùng để đề tựa cho một linh hồn khó siêu thoát khi tự mình ngân lên câu câu ca rất ai oán:
“Chúa đã bỏ loài người,
Phật đã bỏ loài người…”.

Thưa không, các đấng tối cao vốn linh thiêng vẫn thương xót nhân loại chúng sinh lắm chứ, chỉ có kẻ đã đi sai đường lạc lối, những kẻ tự chọn cho mình quan điểm lấp lửng đã tự lừa dối với chính mình kia mà, sẽ suốt đời linh hồn khó đạt trạng thái bình yên, mà rằng sẽ vất vưởng đâu đó mà thôi. Hạc Bút Ông viết tiếp:
“Nhà văn Trịnh Công Sơn nói lấp lửng quanh co, vòng vo tam quốc thế đấy. Đoạn đầu, Sơn muốn nói đám con cái của cán gộc nay đã nhờ buôn lậu tham nhũng mà trở nên giầu có. Giới lãnh đạo thì ù lì, ngoan cố, bám chặt lấy quyền lực.” Nhưng họ sẽ có người kế vị họ” là một câu lấp lửng rất Trịnh Công Sơn. Sẽ có người kế vị là truyện đương nhiên. Ẩn ý trong câu này, ngoài tính chất lô tô may rủi, Sơn còn ngầm báo hiệu tính chất muôn năm trường trị của Việt cộng. Luật của đảng cướp ngày là thay thế lớp già bằng lớp bớt già hơn. Ưu tiên dành cho những người nhiều tuổi đảng, hơn là dành cho người có tài năng đức độ. Sơn tin rằng sẽ chỉ có “kế vị”, ngoài ra không có một cuộc đảo chánh, cách mạng nào sẽ xẩy ra hết. Lại lấp lửng nữa ở “Tâm thức của người kháng chiến cũ đang dần dần bị xoá đi.” Người “kháng chiến” cũ là người nào đây? Người trí thức yêu nước, hay người cộng sản thuần thành yêu đảng? Tâm thức bị xoá đi là cái giống gì? Bị tẩy não, loại bỏ ra rìa, hay đã không còn yêu đảng nữa? Họ Trịnh muốn nói gì ở câu: “Ai ai nay cũng nghĩ nhất định không thể làm lại những điều như hôm qua.”? Ai ai đó không thể tiếp tục bịp bợm, sắt máu như hôm qua? Không thể tiếp tục cởi trói như hôm qua? Là Trịnh văn gia võ đoán hay căn cứ vào đâu mà vào đâu mà biết ai ai cũng nghĩ như thế?

Cùng với cung cách lảm nhảm ấy, họ Trịnh nói: “Cách đây hai ba năm khi ông Đỗ Mười gọi về làm cho dân giầu nước mạnh”… Ông ĐM gọi ai về, từ đâu về mới được chứ? Nguyễn Tuân sợ ngay cả cái bóng của chính mình. Họ Trịnh cũng sợ cả cái lưỡi của mình nên đâm ra ngô nghê, ngớ ngẩn thế đó. Họ Trịnh há không biết rằng trước ông ĐM thì “ai ai” đó đã từng “gọi về” giúp nước nghèo khiến mạt thêm, dân xìu xìu ển ển thêm đấy thôi…”
Tôi lặng người đọc bài viết có những cay đắng trong văn phong của Hạc Bút Ông, và bài kế tiếp mang tên “Trịnh Công Sơn – Thực Chất Và Huyền thoại”, tác giả là Hoàng Vũ. Phải nói là bài này chỉ trích TCS khá gay gắt như sau:

“Trịnh Công Sơn đã trắng trợn Phản Bội chính quyền Miền Nam và Quân Lực VNCH khi ngang nhiên lên Đài Phát Thanh Sài Gòn hô hào ”Nối Vòng Tay Lớn” để mừng chiến thắng ba mươi tháng tư của Việt Cộng và đón chúng vào thành! Chỉ cần một hành động này cũng đủ xác định Chỗ Đứng của Trịnh Công Sơn rồi! Hơn thế nữa, họ Trịnh đã tự xác định chỗ đứng của mình từ cả 15 năm về trước (trước năm 1975), khi đã giao du mật thiết với Nhóm Sinh Viên Khuynh Tả tại Huế, trong đó có tên Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Hoàng Phủ Ngọc Tường, là những tên đồ tể đã góp phần tích cực chôn sống cả hàng ngàn người dân Huế vô tội! Người viết bài này đã hơn một lần thức trắng đêm với Trịnh Công Sơn, đã phân tích lý giải âm mưu của Cộng Sản Hà Nội và vai trò của Nhóm Sinh Viên Khuynh Tả tại khắp các Viện Đại Học Miền Nam! TCS chỉ lắng nghe, không tham gia ý kiến và sau đó… tình tri kỷ giữa TCS và Nhóm Nguyễn Đắc Xuân ngày càng khắng khít hơn, mãi cho đến lúc TCS vĩnh viễn nằm xuống!

Sau năm 1975, để xác định lập trường, Trịnh Công Sơn đã dũng cảm đốt cháy danh dự và tư cách của một nghệ sĩ qua những sáng tác ”Huyền Thoại Mẹ”, ”Em Nông Trường Em Ra Biên Giới ”, ”Ra Chợ Ngày Thống Nhất”… ”Ánh Sáng Mạc Tư Khoa”… Chừng đó cũng đã quá đủ để chứng minh con người của Trịnh Công Sơn là một Tên Cộng Sản Nằm Vùng! Đúng như thế, trong suốt chiều dài cuộc chiến Việt Nam, Trịnh Công Sơn đã xác định chỗ đứng của mình rất rõ ràng. Ông ở Sài Gòn nhưng đã đứng hẳn bên kia chiến tuyến, về phía Cộng Sản Hà Nội để đánh phá chính quyền và quân đội Miền Nam! Ông đã hiện nguyên hình một tên Cộng Sản Nằm Vùng, đâm sau lưng chiến sĩ, còn nguy hiểm gấp trăm ngàn lần những tên Cán Binh Việt Cộng cầm AK trực diện với chúng ta ngoài mặt trận TCS…”.

Bài viết kế tiếp mà tôi đọc là “Tình nghĩa Trịnh Cộng Sơn”, tác giả là Bùi Đức Lạc trên vùng Bắc California. Ông nhà báo này dùng lời văn nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng thấm thía không kém:
“30 tháng 4 năm 1975 ngày khó quên, trong ngày thê lương đó, lúc 10 giờ sáng Tổng Thống Dương Văn Minh kêu gọi quân nhân buông súng và bàn giao cho người anh em bên kia, nghe tin này có những anh em lì lợm nhất, cũng phải bật khóc ngất, vang đâu đây tiếng lựu đạn nổ, từng chùm người ngã gục chỉ vì họ quyết tâm không buông súng, những người còn nặng nợ trần gian, chưa kịp vuốt mặt bạn bè xong, thì 12 giờ trưa phải nhận lãnh thêm hình phạt, tiếng Trịnh Công Sơn vang vang trên làn sóng điện, có người cho rằng họ Trịnh bị bắt buộc phải lên tiếng như vậy, xin thưa rằng nếu chúng ta ai đã nghe buổi phát thanh đó thì chắc chắn nhận rõ rằng đó là lời tự phát hay bị bắt buộc, với lời tự phát nó có âm điệu khác với bị bắt buộc, người nghe rồi thì không sao lầm lẫn được, tiếng nhạc đệm du ca xoáy giữa không trung bao la của căm hờn, tiếng thét uất hận gầm lên, đau đớn quá vì bị cú đá trúng mạng sườn; Phải! có lẽ có người không nghe nên dễ quên, dễ nghe theo, con người trong lúc không bị bức thiết, thì làm sao có nghẹn ngào và làm sao quên được đây, đối với dòng nhạc Trịnh Công Sơn trước năm 1975 có những chiều tôi say mê nghe nó, tôi không thấy nó có một tác dụng phản chiến nào với tôi, mà nó còn nói lên hộ nhiều người tâm tư của từng góc cạnh cuộc chiến tương tàn, bởi vậy nó cuốn hút người nghe, nó làm say mê người thưởng thức, quả tác giả là một danh tài, nên dòng nhạc không có gì làm khó chịu người thưởng thức. Bài “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”:

Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim
Và như thế tôi sống vui từng ngày.”

Nhìn rõ quê hương ngồi nghĩ lại mình Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống Vì đất nước cần một trái tim Và như thế tôi sống vui từng ngày.”

Một bài hát khác được tác gỉa Bùi Đức Lạc dẫn chứng khi dân chúng bị đè nén khủng khiếp dưới chế độ sắt máu của Việt Cộng, thì TCS lại nhỡn nhơ tạo lời ca như vui sướng với chế độ mới, trong khi hàng trăm ngàn người dân quyết liều mạng sống bỏ xứ vượt biên tìm tự do bằng đường bộ hay đường biển, bất chấp mọi hiểm nguy. Là người trí thức được xã hội miền Nam ưu đãi cho ăn học, cái tài của TCS lại xoay sang hợp tác với chế độ bạo tàn mà người dân lên án, oán ghét, tại miền Bắc khi mà Nguyễn Chí Thiện bị giam cầm hành hạ, rồi ông mạo hiểm lén lút gửi những tác phẩm phản kháng ra xứ ngoài chấp nhận bị trù dập, khi mà tại miền Nam Doãn Quốc Sỹ cũng lén lút gửi những bài viết tố cáo chế độ áp bức người dân ông, hy vọng tài liệu được ra hải ngoại, để rồi Việt Cộng theo dõi bắt bớ và tống giam đọa đầy ông. Người trí thức TCS không làm như vậy. TCS cố tình mù quáng đồng tình với chế độ mới, thái độ của một con người ươn hèn, khiếp nhược, chùn bước trước kẻ bạo quyền, trước những khủng bố của một thể chế thất nhân tâm. Tôi liên tưởng đến định nghĩa về người trí thức của lãnh tụ Cộng Sản Mao Trạch Đông.

Dưới chiêu bài “Giải Phóng Nhân Dân Cao Miên”, được sự khuyến khích của đàn anh Liên Sô, thúc đẩy bởi tham vọng bành trướng, bất chấp những lời khuyến cáo của Bắc Kinh, ngày 28/12/1978, Việt Cộng đã mở cuộc tấn công quân sự tiến vào lãnh thổ Campuchia. Việt Cộng đã xô đẩy tuổi trẻ Việt Nam sang nướng tại lò lửa chiến tranh Cao Miên thì tại sao TCS không mạnh dạn sáng tác những khúc hát ca tụng hòa bình, phản kháng chiến tranh vô bổ cho đời sống nhân dân bi đát, lầm than hơn vì bị thế giới ghê tởm cô lập? Người ta nghe TCS ca tụng thủ đô Liên Sô sau khi đi “tham quan” Moscova về, người ta nghe TCS sảng khoái cho ra bài ca “Em còn nhớ hay em đã quên”, nghe như lời mỉa mai Họa Mi bỏ xứ tìm tự do bỏ lại chồng con hay lời thị phi hàng chục ngàn phụ nữ vượt biên ra đi tìm tự do trong nước mắt đau thương:

Em ra đi nơi này vẫn thế
Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những ước mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi

Tác giả Bùi Đức Lạc viết tiếp:
“… những lời phản bội trên đài phát thanh Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975, do chính miệng họ Trịnh phát ra; cũng lời ca đó làm sao quên, cũng tiếng nhạc Du Ca đó làm sao ác độc hơn, người xưa thường nói “đòn đau nhớ lâu” là vậy…” .

Tôi không phủ nhận TCS có biệt tài về những bài tình ca hay, tuy ẻo lả như các bài Gọi tên bốn mùa, Còn tuổi nào cho em, Mưa hồng, Tôi ru em ngủ, Ướt mi, Chiều một mình qua phố, Hạ trắng,… hay Tưởng rằng đã quên. Nhưng nhiều bài phản kháng chiến tranh trước 75 mang lời ca bản chất khiếp nhược, phá họai tinh thần chiến đấu của những anh em chiến sĩ, đang ghìm tay súng ngoài tiền tuyến để TCS bình yên ở hậu phương sáng tác lọai nhạc tắc trách như thế này:

Xác người nằm bơ vơ, dưới mái hiên chùa
Trong giáo đường thành phố, trên thềm nhà hoang vu
Mùa xuân ơi, xác nuôi thơm cho đất ruộng cày
Việt Nam ơi, xác thêm hơi cho đất ngày mai
(Bài Ca Dành Cho Những Xác Người, TCS)

TCS tố cáo xác người do bom đạn của máy bay khi ta nghe vang hàng vạn tấn bom trút xuống, xác người nằm bơ vơ, nhạc TCS thiếu trung thực, đã không nói đến xác người chết vì do mã tấu, chết vì bá súng AK, hay vụ thảm sát Mậu Thân năm 1968 tại cố đô Huế. Vụ thảm sát ô uế trong lịch sử Việt Nam, tính chất dã man do bọn Việt cộng trả thù những ai không theo chúng. Trong những ngày chúng chiếm đóng cố đô, hàng ngàn người dân vô tội bị giết sạch bằng nhiều cách man rợ nhất, hơn cả bom đạn như búa, bá súng, lưỡi lê hay mã tấu, xong ném xác người xuống hố thành mồ chôn tập thể. Thưa đó là lời TCS tố cáo xác người chết la liệt do bom dội của từng chuyến bay đêm do máy bay Đồng minh ném trên xác da vàng. Hãy nghe tiếp nhạc TCS dưới đây:

Từng chuyến bay đêm, con thơ giật mình,
Hầm trú tan hoang, ôi da thịt vàng …
Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng,
Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn.
(Đại Bác Ru Đêm, TCS)

Hãy hỏi rằng Trịnh Công Sơn, một nhạc sĩ phản chiến, oán ghét chiến tranh tại sao lại thui chột lương tâm, nên TCS chỉ nhìn phiến diện, thiếu sót chỉ có một chiều? TCS đã nói lên được một phần nào cảnh thây người nằm la liệt rải rác khắp đó đây trên Đại lộ kinh hoàng, hay tại cố đô dịp Mậu Thân Huế hay hàng trăm ngàn người tù nhân VNCH bị trù dập, hành hạ đến chết hay chưa ? Quý vị thấy có bài ca nào của TCS lên án sự đã tâm bạo ngược nào của Việt Cộng không nhỉ ?

Tôi có người yêu chết trận Plei-me,
Tôi có người yêu ở chiến khu D,
Chết trận Đồng Xoài, chết ngoài Hà nội,
Chết vội vàng dọc theo biên giới …
(Tình Ca Người Mất Trí)

Tôi tự hỏi phải chăng bài này dành cho những người thích hợp với những “con tim Chợ Quán” hay chính tác giả cũng xứng đáng được liệt kê vào “thứ ngạch Chợ Quán” luôn (?). Nếu bạn là thiên tài và am hiểu về triết học mà bạn đã bán rẻ linh hồn cho chế độ tham lam, tàn ác, bốc lột nhân dân, nhất là bạn khư khư bao che cho bạo quyền ôm mớ chủ thuyết độc tài đấu tố sát hại dân lành tại miền Bắc năm 1954 và tàn sát đẫm máu Mậu Thân tại Huế 1968, nếu bạn là thần đồng, bạn can tâm nối giáo làm nô lệ cho bạo lực, nếu bạn là con người thực sự yêu chuộng những tư tưởng nhân bản thiên dân tộc và nhất là một nhạc sĩ hay nghệ sĩ, bạn đã đánh mất lương tri nhắm mắt gia nhập vào đoàn quỷ dử a dua, a tòng hãm hại dân lành, tôi e rằng linh hồn bạn sẽ lấp lửng ở một xó xỉnh nào đó mà thôi.Tuy nhiên, bạn đã quá vãng, tôi tôn trọng người quá cố, tôi không lên án bạn thêm. Điều chắc rằng tôi không thể nhắm mắt a tòng ca tụng cái thiên tài của bạn để đau lòng những vong linh của các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa và vì tôi không muốn trao bạn thêm sự đắng cay từ ý nghĩ của riêng tôi.

Tôi có anh bạn, Nguyễn Thanh Ty, có xuất bản cuốn sách viết khá trung thực và khách quan với những gì anh biết về TCS, tác phẩm mang tên “Về Một Quãng Đời của Trịnh Công Sơn”. Tôi đọc sách Nguyễn Thanh Ty biếu, các bạn anh cũng đoán được khuynh hướng thiên tả trong nhạc TCS. Nhất là sự liên hệ của TCS và tay phản thùng “ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản”, Hoàng Phủ Ngọc Tường, một nội tuyến đã nhúng tay vào máu đỏ dân lành, khi y điềm chỉ tàn sát hàng ngàn nạn nhân của Tết Mậu Thân 68. Hãy nghe tác giả nhận xét về TCS:
“Tôi chậm rãi, buồn rầu trả lời Sơn:

– Ông đã bị cái ông Hoàng Phủ Ngọc Tường nào đó cấy “sinh tử phù” vào người rồi. Ông còn nhớ có lần ông rủ tôi làm việc với nhóm của ông ở Phim Nôm, trả lương tháng mười ngàn không? Tôi nói đùa: họa may làm cho Việt Cộng, ông giãy nãy la oai oái. Và những lần ông đốt những xấp thư của ông Tường không? Bây giờ trong vòng ba tháng, ông đã sáng tác một đống nhạc, chẳng bù với hai bài “Chiều một mình qua phố” và “Lời buồn thánh” phải mất hơn sáu tháng? Bây giờ trong nhạc ông không còn những sợi nắng thủy tinh, những lá me bay, những tay gầy guộc nhỏ, những sõi đá biết nhớ biết đau mà toàn những xác chết, những bom đạn, mìn chông, bội phản… Những loại từ này không hợp với con người ông. Tôi e rằng ông đã bị tiêm nhiễm sinh tử phù Việt Cộng của ông Tường cấy vào người ông quá lậm rồi!”.

Tôi xem bài khảo luận “Hoàng Phủ Ngọc Tường, kẻ hái phù du sau thảm sát Tết Mậu Thân 1968 tại Huế” của Mường Giang, nhóm sinh viên bị Việt Cộng giựt dây làm nội tuyến cho chúng như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Quan Long, Phan Chính Dinh hay Phan Duy Nhân trong phần viết về những tay thừa sai của quỷ dử Sa tăng mà Hoàng Phủ Ngọc Tường là tay chủ mưu của những toan tính đầy tội lỗi này như sau đây:

“Theo Nguyễn Lý Tưởng, thì những hành động dã man của Việt Cộng, tại Thành Nội và Gia Hội, do cái gọi là Toà Án Nhân Dân được quyết định bởi các chóp bu trong Liên Minh Dân Chủ Hòa Bình, là Lê văn Hảo, Thích Đôn Hậu, bà Nguyễn Đình Chi… nhưng chủ chốt và dã man tàn bạo vẫn là bọn theo phong trào tranh đấu chống VNCH năm 1966, sau đó theo VC và quay về Huế như Hoàng phủ ngọc Tường (giáo sư), Hoàng phủ ngọc Phan (sinh viên y khoa), Nguyễn đắc Xuân (sinh viên sư phạm), Trần quan Long (sinh viên sư phạm), Phan Chính Dinh hay Phan Duy Nhân (sinh viên)… dẫn an ninh VC như Tống hoàng Nhân, Bảy Khiêm.. đi lùng bắt bạn bè, thân nhân, các thành phần quân, công, cán, chính VNCH cũng như các đảng phái bị kẹt lại tại Huế. Hiện nay tất cả những bí mật của lịch sử gần như được khai quật trong đó có cuộc thảm sát thường dân tại Huế năm Mậu Thân. Những tội nhân thiên cổ ngoài bản án của lương tâm, đạo đức và sự nguyền rủa của đời, nên không ngớt tìm đủ mọi cách để biện minh về tội lỗi của mình. Năm 1988, trên báo Sông Hương và được dịch đăng lại trên tờ Newsweek ở Hoa Kỳ, Đại Tá Bắc Việt Lê Minh, nguyên chỉ huy mặt trận Thừa Thiên-Huế, xác nhận và chịu trách nhiệm về việc tàn sát dân chúng Huế nhưng vẫn đưa ra lý do là lúc đó VC đang ở vào giờ thứ 25, nên không kiểm soát được. Còn thủ phạm chính Hoàng phủ ngọc Tường thì đổ thừa cho cục bộ, địa phương chứ không phải tại đảng, vẫn giữ nguyên ý là miền nam mất vì cách mạng chứ không bị cộng sản quốc tế xâm lăng, và trên hết vào ngày 12-7-1997 Tường công khai chối tội là không tham dự mặt trận Huế, vì lúc đó y đang trốn tại địa đạo trong quận Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên. Còn nhân vật bị bia miệng nhắc tới là Hoàng phủ Ngọc Phan..mà người Huế tưởng lầm ? Lê văn Hảo hiện đang sống tại Pháp cũng chối tội. Sau rốt chỉ có Hoàng phủ Ngọc Phan và Nguyễn đắc Xuân vì lúc đó gần như là công an, cai tù, chánh án và đao phủ thủ..nên người Huế ai cũng nhận được, vì vậy phải chịu tai tiếng nhơ nhớp muôn đời….”.

TCS và Hoàng Phủ Ngọc Tường có nhiều liên hệ mật thiết với nhau, nên TCS lén lút gặp gỡ khi y vô bưng, cũng như sau này Hoàng Phủ Ngọc Tường viết ca tụng TCS là chuyện dễ hiểu.
“Nhạc của Trịnh Công Sơn tồn tại rất bền lâu, nhiều bài của thời kỳ đầu đến nay vẫn còn nổi tiếng. Qua một thời gian dài bị chính quyền Sài Gòn cấm đoán, nhạc của Trịnh Công Sơn vẫn đến được tay công chúng, bằng cách mỗi người tự chép riêng những bài hát yêu thích và lưu chuyển đến người khác. Như thể có một dòng sông ngầm vẫn trôi đi trong khi những dòng sông trên mặt đất đã bị tắc nghẽn. Điều đó chứng tỏ nội lực âm nhạc của Sơn, từ đó phát ra sức mạnh thúc đẩy sự luân lưu giữa cuộc đời. Theo công bố của Đài phát thanh Sài Gòn nghe được ở chiến khu, thì năm 1966 Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ được quần chúng hâm mộ nhiều nhất.”, trích “Trịnh Công Sơn và cây đàn lya của hoàng tử bé”, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nhà Xuất Bản Trẻ 2005.

Khi Hoàng Phủ Ngọc Tường viết sách ca tụng TCS, hình như y quên nhắc TCS có can đảm nói về hàng trăm ngàn đồng bào vô tội liều chết vì hai chữ Tự Do ngoài biển Đông hay TCS dám sáng tác những bản nhạc phản kháng kế hoạch nướng thanh niên Việt Nam vô lò sát sinh Kampuchia hay không. Tôi đọc tiếp sách của Nguyễn Thanh Ty, “Về Một Quãng Đời của Trịnh Công Sơn”:
“Sau 75, Sơn càng bị nhà cầm quyền khai thác triệt để, như một trái chanh, “thiên tài” của anh để phục vụ cho mưu lược chính trị. Có lúc Sơn phải than thở riêng với vài bạn thân về hai chữ nên hay không “thỏa hiệp”. Cuối cùng không dám có dũng khí bứt ra khỏi vòng “kim cô” danh lợi. Từ đó Sơn lún mãi vào “một cõi thiên đàng” hay “một cõi đi về” để hưởng thụ những xa hoa đã một đời mơ ước. Người trần mắt thịt mà! Đừng bắt Sơn phải làm thần thánh! Và Sơn đã toại nguyện cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay…”

Tôi nghĩ sách Nguyễn Thanh Ty là nguồn tài liệu quý giá cho thế hệ hậu duệ hay những ai muốn tìm hiểu con người trung thực của TCS, nhất là các ngòi bút trẻ sau này muốn viết về huyền thoại TCS vinh hay nhục ra sao. Với riêng tôi, trang sử buồn Mậu Thân 68 hay của Mùa Xuân 75 dù gì đi nữa cũng đã ghi nhận sự kiện TCS tiếp tay cho tội ác, cho bạo lực hãm hại người dân, hãy xem tiếp sách của Nguyễn Thanh Ty dưới đây:

“Dân chúng Miền Nam cùng nhau đổ ra đường vẫy cờ, reo mừng đón chào đoàn quân chiến thắng đang dương oai, diệu võ trên đường. Họ hát vang những bài ca “Giải phóng Miền Nam” và nhất là bài “Nối vòng tay lớn” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bài hát mà anh đã đem hết tâm huyết viết nên để chờ cái ngày vinh quang hôm nay. Và cũng là cái ngày anh hồ hởi, phấn khởi được hát vang lồng ngực, rộng mở hết các mạch máu con tim để ca ngợi thành quả cách mạng trên các đài phát thanh Sài Gòn-Huế, khi “tổng thống ba ngày” Dương văn Minh tuyên bố buông súng đầu hàng. Anh đã toại nguyện.

Lời nhạc trong bài “Nối Vòng Tay Lớn” được nhà cầm quyền Hà Nội minh họa bằng một bức tranh hòa bình trong đó vẽ con chim bồ câu trắng, mỏ ngậm cành nguyệt quế, dang thẳng đôi cánh bay lượn tự do giữa trời xanh, mắt liếc nhìn xuống một đám người, gần một triệu quân, cán, chính đang “Nối vòng tay lớn”, tay nọ nối tay kia bằng một sơị dây dù cột chặt, đi vào trại “Cải Tạo”. Trong đó có tôi…”

Để kết thúc bài viết góp nhặt tài liệu từ nhiều tác giả nhìn sự thiếu sót của TCS trong đời sống, những lỗi lầm sai trái mà TCS bao che, bưng bít cho Việt Cộng. Vì bất cứ bạo lực nào cũng không thể tồn tại mãi mãi. Có thể rằng sau này sẽ có những tác giả trẻ tại Việt Nam đi tìm căn nguyên cội nguồn của đề tài này kỹ lưởng hơn. Văn học hay lịch sử cần soi sáng cái nhìn trung thực hai chiều, hẳn không dựa trên các quyển sách của Hoàng Phủ Ngọc Tường hay qua những bài hát phản chiến của TCS làm buồn lòng hàng triệu vong linh, vốn oán ghét bạo lực từ các trại tù tập trung theo kiểu danh từ “gulag” mà nhà văn Alexander Solzenitsin đã dùng hay xác người thác oan tức tưởi trên biển Đông. Chính tất cả sự kiện được trình bày trong bài viết này tạo cho tôi cái tâm thức khó chịu, để rồi tôi quyết định chọn cái đề tựa “TCS: Linh hồn lấp lửng” cho bài viết, vì nó chứa một ý nghĩa u uất nào đó. Đó cũng là phần kết luận của tôi cho bài viết này vậy.

Việt Hải Los Angeles

* Việt Hải chân thành cám ơn quý tác giả Tôn Nữ Hoàng Hoa có bài viết trên website Take2Tango, Hạc Bút Ông trên website Hà Huyền Chi, Hoàng Vũ, Mường Giang và Nguyễn Thanh Ty cho nguồn tài liệu trích dẫn cho bài viết này.

Advertisements
This entry was posted in 6- Văn Học, Tạp Ghi. Bookmark the permalink.

1 Response to TRỊNH CÔNG SƠN… MỘT LINH HỒN LẤP LỬNG !!

  1. lehung14 says:

    *Còn hỏi về Trịnh Công Sơn, thằng ăn cơm Quốc gia mà lại đi thờ ma Cộng Sản?*
    *Rồi lại còn mụ hát dạo về già mà bày đặt làm triết gia tuyên bố với cái Đài BBC Chương trình Việt ngữ chuyên viên bưng bô cho VC là “Ai không về lại Việt nam thì không là CON NGƯỜI! Khổ, vậy là CHÓ à?*
    *BS Hoàng Cơ Lân mắng đài BBC và VC là VÔ LIÊM SĨ!*
    *BAN VIỆT NGỮ ĐÀI BBC VÀ VIỆT CỘNG ~ Phần cập nhật hóa cuối bài*
    https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/ban-viet-ngu-dai-bbc-va-viet-cong/
    *Cu Kỳ cũng có trách nhiệm trong việc bao che cho tên VC này và chứa chấp y trốn lính CHỈ vì mưu lợi cá nhân mà quên mất Đất Nước, như sau 75 về vuốt mặt bưng bô cho VC chỉ vì tiền mà VC Trịnh Xuân Thanh đã tiết lộ!*
    *Cái thăng cứ đánh lận con đen KHÔNG đủ liêm sĩ để công nhận mình theo PHE nào?*
    *Cái thằng hãnh diện (?) khoe được uống Hennessey với anh Nguyễn Văn Linh (?) và cũng là thằng đầu tin lên Đài Phát Thanh kêu gọi vui mừng VC đã thắng trong ngày Quốc Hận 30 Tháng 4 Năm 1975?*
    *BỌN BƯNG BÔ CHO TCS KHÔNG XỨNG ĐÁNG ĐỂ LÀM BẠN CỦA Huy Đức đâu!*
    *Hãy bỏ đi kiểu nói “Cái ông nhạc sĩ đó quá HAY nên tôi cũng KHÔNG sao khi y lở HÃM vợ tôi!*
    *Âm nhạc và nghệ thuật CHỈ là một trong những yếu tố đóng góp vào TƯ CÁCH của một con người chứ không là yếu tố ẮT CÓ VÀ ĐỦ!*

    *Lại chuyện Xe cán chó, Chó cán xe!*
    *Cũng vui thôi vì lại có thêm tên để đặt tên đường hay xây lăng!*
    *Ôi, sao cứ mãi VÀO + VÔ + VÉT? Để lại bố thí chút ít cho Người Dân với chớ?*
    *Một đất nước hạn hán Lãnh tụ để hồ hởi tự sướng!*
    *Đúng: cần phải xây lăng hay ít ra thì cũng đặt tên đường cho ĐOÀN THỊ HƯƠNG, Người Hùng từ Indonesia về!*
    *Một đất nước mà cứ TỰ khen thì quá ư là BI ĐÁT!*
    *Đúng là xã hội “loài VC” cực điểm đê hãnh diện chỉ là túc cầu hay những màn tiếu lâm đạo diển dở ẹt! Quá khổ!*
    *Quá đau thương cho một đất nước rên rỉ ráng tìm một cái gì đó thôi để mà hãnh diện!*
    *LÊ-NIN từng lớn tiếng: “Nếu các công nhân và nông dân mà không mong ước đón nhận xã hội chủ nghĩa thì câu trả lời của chúng ta là: Sao phải tốn lời chi khi mà chúng ta có bạo lực trong tay?*
    *VC đã TỰ và cưởng bức luôn toàn dân “đi ngủ” đứng ngoài sự tiến hóa của thế giới và NAY lại còn ngu xuẩn đi áp dụng trò man rợ “Tòa án nhân dân đấu tố” củ xưa với Cha Đặng Hữu Nam mà nhắc lại Quốc tội Cải Cách Ruộng Đất ngàn năm không chuộc được với Đất Nước.*
    *Quá ư là quái dị!*
    *Chủ trương của đám thảo khấu rừng xanh ‘loài VC’ vẫn là DẸP SẠCH hết tất cả những người từng giúp chúng để che giấu quá khứ TỘI LỔI MAN RỢ của chúng mà? Gương Cải Cách Ruộng Đất và bà Nguyễn Thị Năm còn đó!*
    *Ôi, cái đám thổ phỉ xuất phát từ núi rừng, cái đám thảo khấu rừng xanh ‘loài VC’, của mấy con khỉ đỏ đít, của mấy thằng cướp mặt xanh lè như lông két (lời TRANG LÊ), không bao giờ ra khỏi dược cái hang Pác Bó hôi tanh đó. Dù 1 Người có NẰM xuống thì mọi Người khác vẫn sẽ ĐỨNG lên!*
    *Đám thảo khấu rừng xanh ‘loài VC’, mấy con khỉ đỏ đít, mấy thằng cướp mặt xanh lè như lông két (lời TRANG LÊ), nay lại trở về thời đồ đá chuyên môn cắt đứt đầu Người Dân để cặm trên cọc treo đầu làng hầu khủng bố, cùng cái kiểu ‘đấu tố cải cách ruộng đất’ từng tàn sát cả mấy trăm ngàn Người Dân Vô Tội, nay lộ lại bộ mặt thật bản thân SƯ TỔ và TIỀN THÂN của bọn ISIS.*
    *Một chế độ mà đã phải dùng cái TÀN BẠO, như là dàn kịch cho CA đánh cuội kẻ chống đối, hay đi cắt cổ người dân lành, để che dấu cái SA ĐỌA TẬN CÙNG của chúng, thì quả đúng là ngày trang sử DƠ DÁY của chúng đang tới lúc phải sang trang mà chỉ lưu lại một vết dơ ngàn đời không rữa được trong Lịch Sử Việt Nam.*
    *Đả đảo VC HÈN với GIẶC, ÁC với DÂN!*
    *Tài liệu Cáo Hồ là tên Ấu Dâm*
    https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/oi-bac-ho-kinh-yeu/
    *Tài Liệu Việt Cộng Bán Nước Mẹ Cho Tàu Cộng*
    https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/tai-lieu-viet-cong-ban-nuoc-me-cho-tau-cong/
    *Tài liệu VC cướp tiền Dân đi hối lộ XIN Mỹ qua lại*
    https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/tuong-trinh-rushford/
    *Kế Hoặch Duck Hook ~ Móc Vịt đã khiến VC chuẩn bị đầu hàng dạo 1969/70*
    https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/ke-hoach-duck-hook-moc-vit/
    *Bộ sách 2000 trang phân tách vì sao Mỹ bỏ cuộc khiến VNCH tan hàng*
    https://lehung14.wordpress.com/ts-roger-canfield-tieu-su/roger-canfields-americongs-2/
    *Sàu Lớp ĐÃ giết chết hết toàn gia một Trung Tá Cảnh Sát, cả vợ và các con thơ của ông ta!*
    *Tài liệu về tội ác VC Sư Tổ của Khủng Bố ISIS!*
    https://lehung14.wordpress.com/linh-tinh-miscellaneous/vc-su-to-cua-khung-bo-isis/

    Lê Bá Hùng
    Windsor, Ontario, Canada
    https://lehung14.wordpress.com/
    https://lehung14.wordpress.com/about/
    https://vietenglishtranslation.wordpress.com/

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s