AI MỚI ĐÍCH THỰC BÁN ĐỨNG VIỆT NAM CỘNG HÒA ??

Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu chia sẻ vào ngày định mệnh như sau: “Thưa toàn thể đồng bào, trước hết tôi xin lỗi hôm nay tôi nói chuyện một cách trực tiếp mà không đọc một cái thông điệp trước quý vị và trước quốc dân đồng bào hay là anh em chiến sĩ cán bộ.

Cũng vì cái vấn đề cấp bách đòi hỏi một quyết định cấp bách và phải được sự bảo vệ kín đáo tối đa vì lý do an ninh quốc gia…Đối với đồng bào và anh chị em chiến sĩ cũng vậy. Đây là một cuộc nói chuyện rất quan trọng nên không được thông báo trước vì lý do an ninh quốc gia và tính cách quan trọng của nó đối với quốc gia. Cho nên tôi xin đồng bào và anh chị em chiến sĩ, cán bộ hãy thông cảm…

Thưa quý vị, thưa tất cả đồng bào và anh chị em.
Hôm nay tôi xin được liệt kê lại cái diễn tiến của đất nước. Thứ nhất cái diễn tiến của đất nước từ ngày tôi đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo quốc gia cho đến nay, qua hai nhiệm kỳ tổng thống, chỉ còn 6 tháng nữa là hết. Năm 1965, tại miền Nam này, chúng ta chỉ còn kiểm soát có 50% dân số và cũng khoảng 50% đất đai, tình hình rất nghiêm trọng, quân xâm lược cộng sản cũng ở trên cái đà thắng thế có thể đánh bại chúng ta trong một thời gian ngắn. Lúc đó nhờ sự can thiệp mạnh mẽ và quyết tâm của Hoa Kỳ và các đồng minh khác, nhờ sự hiện diện lần lượt của nửa triệu lính đồng minh của 6 quốc gia, nhờ sử dụng mạnh mẽ không quân và hải quân Hoa Kỳ để trừng phạt Bắc Việt xâm lược ở cả miền Nam lẫn miền Bắc, chúng ta đã tiến tới một tình trạng tốt đẹp.

Cho đến 1968, lúc đó cộng sản Bắc Việt ở trong đà suy yếu không thể chịu nổi nữa của cuộc oanh tạc, cho nên Bắc Việt đã chấp nhận đến Paris thương thuyết bởi vì cộng sản chỉ có một mục đích duy nhất là để cho Mỹ chấm dứt vô điều kiện và vĩnh viễn oanh tạc Bắc Việt. Và có như vậy thì Bắc Việt mới có cơ hội ngóc đầu trở lại, xây dựng lại cái tiềm năng xâm lược để chờ một thời gian khác tái xâm lăng VNCH một cách mạnh mẽ hơn.

Cũng vì cái đó, cộng sản có mục tiêu, chúng muốn đạt cái gì chúng muốn, phía đồng minh thì lại chỉ muốn có hòa đàm, dẫu biết là cuộc hòa đàm không đi đến đâu. Cho nên chúng ta không lấy làm lạ từ 1968 cho đến năm 1972, cuộc hòa đàm không có tiến bộ lấy một bước, cộng sản mỗi ngày thêm ngoan cố, đánh đánh đàm đàm, cộng sản áp dụng cái chiến thuật của chúng rất là khéo léo, có thể nói là gạ gẫm được cả thế giới và đồng minh Hoa Kỳ.

Đến năm 1972, là cộng sản được 4 năm yên ổn, để lập những đơn vị chính quy các quân đoàn, sư đoàn, nhận được hàng ngàn xe tăng đại pháo của Nga Xô, Trung Cộng, thì lúc đó cộng sản mở cuộc tấn công mùa hè đỏ lửa hồi 1972. Cộng sản muốn lật ngược lại thế cờ bằng một chiến thắng quân sự, nhưng sau đó cộng sản lại bị chúng ta đánh bật ra các nơi Bình Long, Kon Tum, Bình Định, Quảng Trị. Cộng sản lại chấp nhận thương thuyết, bởi vì lúc đó cộng sản lại bị oanh tạc nặng nề hơn lúc trước và tiềm năng chiến đấu của cộng sản không có đủ để khả dĩ tiếp tục thương thuyết nghiêm chỉnh thì sẽ bị tiêu diệt vĩnh viễn.

Sách lược của cộng sản lúc nào mạnh về quân sự thì đánh mạnh và đàm yếu, mà lúc nào yếu về quân sự thì đánh nhẹ mà đàm mạnh. Nhưng chúng ta không thấy cộng sản có những tiến bộ gì về hòa đàm một cách công khai tại hội nghị Paris giữa ta, công sản và Mỹ hết.

Nhưng mà trong lúc đó có một sự cấu kết … giữa cộng sản và đồng minh Hoa Kỳ để đi tới cái văn bản hiệp định ngày 26 tháng 10 năm 1972. Cái bản văn Hiệp định đó tôi đã tốn rất nhiều thì giờ, tôi đã giải thích với đồng bào, tôi chắc đồng bào hãy còn nhớ.

Cái bản hiệp định đó là cái bản văn hiệp định Hoa Kỳ bán miến Nam cho phe cộng sản. Và tôi đã có đủ can đảm nói với ông ngoại trưởng Kissinger lúc đó, nếu như ông chấp nhận cái bản hiệp định này nghĩa là ông chấp nhận bán miền Nam cho phe cộng sản. Còn tôi chấp nhận cái bản văn hiệp định này tôi cũng chấp nhận phản quốc, bán dân tộc và đất nước miền Nam cho cộng sản.”

“Ông có chấp nhận thì chấp nhận vì quyền lợi Hoa Kỳ, vì lý do riêng tư thì tôi không biết, vì mấy ông là cường quốc đổi chác với nhau tôi không biết, nể nang nhau, đổi chác nhau, đem cái quyền lợi và sinh mạng của dân tộc Việt Nam ra bán. Chứ tôi là người Việt Nam tôi không chấp nhận.

Bản văn hiệp định đó là cái bản văn mà tôi đã từ chối, tôi đã phản đối trong 3 tháng trời. Và trong ba tháng trời chỉ có ba điểm chính mà tôi tranh đấu sống chết. Sự tranh đấu sống chết, sự tranh đấu của tôi được …mất… dần dần bởi một lần tôi mới họp có ông chủ tịch thượng viện Nguyễn Văn Huyền cũ, ông Chủ tịch Hạ Viện Nguyễn Bá Cẩn, ông Tổng trưởng ngoại giao, ông chủ tịch tối cao pháp viện, có phó tổng thống, có Đại tướng tổng tham mưu trưởng, phó thủ tướng…

Ba điểm mà tôi cho là mất nước:
Một chính phủ ba thành phần ở trên chóp bu để chỉ huy, ba chính phủ là Chính phủ VNCH và chính phủ của Mặt trận giải phóng và Chính phủ liên hiệp, ba thành phần đó được đặt để xuống cho tới tỉnh quận, xã, ấp. Tôi cho đó là một chính phủ liên hiệp dù dưới hình thức nào, dù cấp bậc nào, tôi không chấp nhận. Cho nên đừng có nói gì cho tới xã, ấp ngay cả trung ương tôi đã không chấp nhận. Bốn thành phần, ba thành phần, hai thành phần tôi cũng không chấp nhận.

Họ chỉ nói ở Đông Dương này có ba quốc gia thôi, là Cao Miên, Ai Lao và Việt Nam. Thì tôi muốn hỏi ông ngoại trưởng Kissingger là Việt Nam nào, Việt Nam của Sài Gòn hay Việt Nam của Hà Nội? Kissingger chấp nhận cái Việt Nam thống nhất theo luận điệu của cộng sản rằng từ Bắc chí Nam. Tôi không chấp nhận. Tôi muốn trở về nguyên thủy hiệp định Geneva là có hai quốc gia Việt Nam, hai chính quyền, Sài Gòn và Hà Nội, tôi kêu họ là Việt Nam dân chủ công hòa còn họ phải kêu tôi là Việt Nam Cộng Hòa. Không xâm phạm lẫn nhau và lấy vĩ tuyến 17 và chờ đợi ngày thống nhất bằng phương tiện hòa bình và dân chủ, dù cho ngày đó không biết là ngày nào….

Ông Nixon nói với tôi thế này, ông nói tất cả những hiệp định chẳng qua là những tờ giấy mà không được thi hành. Cho nên điều quan trọng không phải ông ký hiệp định mà là ông chấp nhận hiệp định, điều quan trọng là khi cộng sản Bắc Việt phản bội hiệp ước, tái tấn công miền Nam, thì ông làm cái gì và với phương diện gì, mà tôi sẽ giúp ông cái gì, cái đó mới là quan trọng….

Cam kết thứ nhất là nếu CSBV tái xâm lăng, vi phạm hiệp định thì Hoa Kỳ sẽ phản ứng mạnh mẽ quyết liệt và tức khắc ngăn chặn sự xâm lăng đó.

Điểm cam kết thứ hai là chỉ nhìn nhận chính phủ VNCH là chính phủ duy nhất ở miền Nam Việt Nam.

Điểm cam kết thứ ba là cung cấp dồi dào cùng kịp thời viện trợ kinh tế và quân sự cho nhân dân Việt Nam chiến đấu lại cộng sản.

Phó tổng thống Agnew qua Sài Gòn công bố 3 điều, nhưng khi ông Agnew qua đây thì ông tuyên bố có hai điều và bỏ hết mất một điều, phớt tỉnh cái chuyện là can thiệp trả đũa mạnh mẽ và phản ứng mạnh mẽ.

Khi mà đưa văn bản hiệp định tôi nghĩ rằng ông Kissinger mà không thấy đó là cái văn bản đưa dân tộc quốc gia Việt Nam đến chỗ chết, tôi không tin là ông Kissinger không thấy. Tôi nghĩ rằng ông đã chấp nhận vì cái lý do gì, điều đó tôi có nói với đồng bào, các siêu cường phải có những quyền lợi to lớn hơn, cho nên đối với các nước nhược tiểu, đối với chúng ta, quyền lợi hơi ít thì họ dám đổi chác với nhau. Chúng ta không có cái gì để hy sinh hết, chỉ có một mảnh đất nhỏ bé miền Nam này, ít không khí tự do để thở là còn có được dân chủ mà sống….

Tôi mong rằng người Việt Nam chúng ta, dân tộc Việt Nam chúng ta đủ trưởng thành khôn ngoan để không tin lời cộng sản nói. Họ nói rằng ông Thiệu cút đi để chúng tôi thương thuyết, thế nào với miền Nam này cũng được tự do dân chủ mà cộng sản phải nể, phải tôn trọng chấp nhận… Họ còn nói rằng ông Thiệu không có đoàn kết quốc gia, không có đoàn kết quốc gia là không có chiến thắng cộng sản. Họ còn nói rằng còn ông Thiệu là cộng sản còn đánh… Họ còn nói rằng còn ông Thiệu là Mỹ không viện trợ, cho nên không đánh được. Có một sự tuyên truyền kinh khủng, tuyên truyền đổ lỗi lên đầu ông Thiệu hết. Ví dụ năm 1963 cái gì cũng đổ lên đầu ông Diệm hết.. Cho nên tôi đã xin từ chức tổng thống….Tôi thách thức quân đội Mỹ có số quân tương đương như quân đội VNCH, phối trí vũ khí cũng như vậy, liệu quân đội Hoa Kỳ chịu được mấy ngày….

Thưa đồng bào và anh chị em, lương tâm của tôi, lương tâm tiếng nói của tôi bắt tôi phải chọn lựa một trong hai con đường, ở lại cương vị tổng thống để lãnh đạo cuộc chiến toàn dân, toàn quân, nhưng mà không có đủ tư thế cung cấp, phương tiện cho quân đội chiến đấu, có thể bị nhân dân hiểu lầm là trở ngại cho hòa bình, tiếp tục gây tang tóc đổ vỡ, điêu linh chết chóc, nhà tan cửa nát, dư luận tiếp tục đẩy tôi làm chứng cớ mà nói rằng miền Nam không có hòa bình là vì ông Thiệu, quốc hội Hoa Kỳ để rồi đây sẽ chứng tỏ tôi là nguyên nhân là chứng cớ để cúp viện trợ. và con đường thứ hai như tôi nói trên…

Tôi xin đồng bào, chiến sĩ, cán bộ … hãy thứ lỗi cho tôi những lỗi lầm gì đã có với quốc dân trong suốt 10 năm (làm tổng thống).

Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu

This entry was posted in 5- Tin Tức, Tin Tức - BÌnh Luận. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s